“Coi chừng đấy, Que Củi”, Martin Burkhard hét lên khi Frederick đi qua sân trong. “Đêm nay tao sẽ đến tìm mày!” Gã ta ngoáy hông như điên.
Ai đó đại tiện trên giường Frederick. Werner nghe thấy giọng nói của Volkheimer vang lên: Với họ đúng sai không quan trọng.
“Đồ vô dụng”, một đứa nhổ nước bọt, “mang giày cho tao.”
Frederick vờ như không nghe thấy gì cả.
Werner rút vào phòng nghiên cứu của tiến sĩ Hauptmann suốt đêm này qua đêm khác. Họ đã ra ngoài trời tuyết ba lần để lần theo máy phát tín hiệu của Volkheimer và lần sau lại nhanh hơn lần trước. Suốt bài thử nghiệm gần đây nhất, Werner xoay xở để lắp đặt những chiếc máy thu phát, tìm ra tần số và xác định vị trí của Volkheimer trên bản đồ chỉ trong vòng năm phút. Thầy Hauptmann hứa hẹn về những chuyến đi đến Berlin, thầy mở ra những biểu đồ từ một nhà máy điện tử ở Áo và nói, “Nhiều Bộ rất hứng thú với dự án của chúng ta.”
Werner đã thành công. Cậu được xem là trung thành. Mọi người đều đồng ý là cậu giỏi. Tuy nhiên mỗi khi tỉnh giấc, cài cúc áo đồng phục, cậu cảm thấy mình đang phản bội điều gì đó.
Một đêm, cậu và Volkheimer lê bước qua lớp tuyết tan quay về, Volkheimer xách máy phát, cả hai cái máy thu, kẹp cần ăng-ten dưới nách. Werner đi sau, hài lòng được nấp dưới cái bóng của anh ta. Những tán cây chảy nhỏ giọt; lúc này những mầm non trên cây đã nhú thành hoa. Mùa xuân. Trong hai tháng nữa, Volkheimer sẽ được trao bằng phong cấp sĩ quan và ra tiền tuyến.
Họ ngừng một lúc để Volkheimer nghỉ, Werner cúi xuống kiểm tra một cái máy thu phát sóng, rút từ trong túi ra một cái tua-vít nhỏ, siết lại một tấm ốp bị long ra. Volkheimer nhìn xuống cậu với vẻ mặt dịu dàng. Anh ta nói, “Cậu sẽ ra sao đây.”
Tối đó Werner trèo lên giường và nhìn chằm chằm lên đáy tấm nệm của Frederick. Một cơn gió ấm áp thổi qua lâu đài, tiếng một cánh cửa chớp sập mạnh ở đâu đó và tuyết tan thành từng dòng xuống máng xối dài. Cậu thì thầm, khẽ hết mức có thể. “Cậu còn thức không?”
Frederick nghiêng người qua thành giường và trong khoảnh khắc, dưới bóng tối gần như đen kịt này, Werner tin rằng cuối cùng họ cũng nói với nhau những điều mà họ không thể nói.
“Cậu biết đấy, cậu có thể về nhà, về Berlin. Rời khỏi đây.”
Frederick chỉ chớp mắt.
“Mẹ cậu sẽ không bận tâm. Có khi bà muốn cậu ở bên cạnh. Fanni nữa. Chỉ trong một tháng thôi. Thậm chí một tuần cũng được. Ngay khi cậu rời khỏi đây, bọn học viên sẽ ngừng lại và đến lúc cậu quay lại, chúng đã chuyển sự chú ý sang người khác. Thậm chí cha cậu cũng không biết được.”
Nhưng Frederick lật người trở lại giường và Werner không còn nhìn thấy cậu ấy nữa. Giọng cậu ấy từ trần nhà dội xuống.
“Có lẽ tốt hơn chúng ta không nên là bạn nữa, Werner.” Quá ầm ĩ, ầm ĩ đến mức nguy hiểm. “Tớ biết tớ là một của nợ, cậu đi cùng tớ, ăn cùng tớ, luôn gấp quần áo phẳng phiu cho tớ, đánh bóng giày cho tớ, dạy kèm cho tớ. Cậu còn phải nghĩ cho việc nghiên cứu của cậu chứ.”
Werner nhắm mắt. Cậu chìm đắm trong một ký ức về căn phòng ngủ trên gác mái của cậu: tiếng chân chuột chạy lách cách trên tường, mưa tuyết tạt vào cửa sổ. Trần nhà quá dốc nên cậu chỉ có thể đứng ở chỗ gần cửa nhất. Cái cảm giác như thể ở đâu đó khuất ngay sau tầm nhìn của cậu, là mẹ cậu, cha cậu và phát thanh viên người Pháp trên điện đài đều đang theo dõi qua khung cửa sổ lạch cạch như khách tham quan trong phòng trưng bày để xem cậu sẽ làm gì.
Cậu nhìn thấy vẻ mặt suy sụp của Jutta cúi trên những mảnh vỡ của chiếc điện đài. Cậu cảm giác như có thứ gì đó khổng lồ và trống rỗng sắp nuốt chửng lấy họ.
“Ý tớ không phải như vậy”, Werner nói bên trong tấm chăn. Nhưng Frederick không nói gì nữa và cả hai nằm im trong một lúc lâu, ngắm nhìn ánh trăng màu xanh xoay quanh phòng.