Trong mấy tuần tiếp theo, bà Manec hết sức thân ái; hầu như sáng nào bà cũng đi ra bãi biển với Marie-Laure, dẫn cô đi chợ. Nhưng bà có vẻ lơ đãng, hỏi thăm sức khỏe ông Etienne và Marie-Laure với cung cách nhã nhặn, nói chào buổi sáng như thể họ là người lạ. Bà thường biến mất cả nửa ngày.
Buổi chiều trở nên dài hơn, cô độc hơn với Marie-Laure. Một tối nọ cô ngồi ở bàn bếp trong khi ông Etienne đọc lớn.
Trứng ốc có sức sống phi thường. Chúng ta đã thấy nhiều loại trứng ốc bị đông cứng trong những tảng băng dày, tuy nhiên chúng sống lại khi khối băng tan chảy.
Ông Etienne ngừng. “Chúng ta nên làm bữa tối. Có vẻ như đêm nay bà sẽ không về.” Chẳng ai nhúc nhích. Ông đọc một trang khác. Chúng được cất giữ nhiều năm trong hộp thuốc, tuy nhiên khi cho chúng tiếp xúc với hơi ẩm, chúng bò ra như thể chưa từng hề hấn gì... vỏ có thể bị vỡ, thậm chí mất đi một phần cơ thể, tuy nhiên sau một khoảng thời gian nhất định, những phần bị thương tổn sẽ tự lành lại nhờ chất nhầy kết dính tại những chỗ nứt.
“Ông vẫn còn hi vọng!”, ông Etienne nhận xét, bật cười và Marie-Laure nhắc mình rằng không phải lúc nào ông chú cũng quá sợ hãi, rằng ông từng có một cuộc sống trước cuộc chiến tranh này và trước cả cuộc chiến tranh trước đó nữa; rằng ông từng là một thanh niên trẻ trung và yêu đời như cô.
Cuối cùng bà Manec cũng đi qua cửa bếp, khóa nó lại, ông Etienne cất lời chào lạnh lùng hơn và sau một lúc bà Manec chào lại. Đâu đó trong thành phố, lính Đức đang bốc xếp vũ khí hay uống rượu brandy và lịch sử trở thành cơn ác mộng mà Marie-Laure khao khát ước là mình có thể tỉnh dậy.
Bà Manec lấy một cái nồi treo trên giá và hứng đầy nước. Tiếng con dao của bà cắt qua thứ gì đó giống như khoai tây, lưỡi dao chạm tấm thớt bằng gỗ bên dưới.
“Làm ơn đi, bà”, ông Etienne nài nỉ. “Để tôi làm cho. Bà kiệt sức rồi.”
Nhưng ông không đứng dậy, bà Manec vẫn tiếp tục cắt khoai tây và khi cắt xong, Marie-Laure nghe thấy bà dùng cán dao đẩy toàn bộ chỗ khoai đó vào nước. Sự căng thẳng trong phòng khiến Marie-Laure cảm thấy hoa mắt, như thể cô có thể cảm thấy trái đất xoay vòng.
“Hôm nay có đánh đắm tàu ngầm Đức nào không?”, ông Etienne lẩm bẩm. “Thổi bay chiếc xe tăng nào của tụi Đức không?”
Bà Manec lách tách mở cửa tủ đông đá. Marie-Laure có thể nghe thấy bà lục lọi một ngăn kéo. Tiếng đánh lửa, đốt một điếu thuốc. Chẳng mấy chốc một bát khoai tây vẫn còn sượng xuất hiện trước mặt Marie-Laure. Cô mò mẫm quanh bàn để tìm nĩa nhưng chẳng thấy cái nào.
“Ông Etienne, ông có biết chuyện gì xảy ra”, bà Manec lên tiếng từ bên kia bếp, “khi ông thả một con ếch vào trong nồi nước sôi không?”
“Tôi chắc là bà sẽ nói cho chúng tôi biết.”
“Nó sẽ nhảy ra. Nhưng ông có biết chuyện gì xảy ra khi ông cho con ếch vào một nồi nước lạnh rồi từ từ đun sôi nồi nước không? Ông có biết điều gì xảy ra sau đó không?”
Marie-Laure đợi. Khoai tây bốc khói.
Bà Manec nói, “Con ếch bị nấu chín.”