Tro tàn, tro tàn: như tuyết rơi trong tháng Tám. Sau bữa sáng, pháo lại tiếp tục bắn lác đác và lúc này, khoảng sáu giờ tối, đã ngừng. Súng liên thanh bắn ở đâu đó, một âm thanh như tiếng chuỗi hạt lần qua ngón tay. Thượng sĩ von Rumpel đem theo một bi đông nước, nửa tá ống moóc phin và khẩu súng lục của mình. Vượt qua đập ngăn nước biển. Vượt qua con đường đê tiến vào tường thành khổng lồ vẫn âm ỉ cháy của Saint-Malo. Bên ngoài bến cảng, cầu tàu đã vỡ tan thành một đống lộn xộn. Một chiếc thuyền đánh cá ngập nửa trong nước, phần đuôi nổi lên trên.
Bên trong thành phố cổ, hàng núi đá tảng, bao tải, cửa chớp, cành cây, lưới sắt, chụp ống khói choán đầy đường Dinan. Những bồn hoa vỡ nát, những khung cửa sổ bị cháy thành than, kính vỡ. Vài tòa nhà vẫn còn bốc khói, dù von Rumpel đã bịt một chiếc khăn tay ẩm lên mũi và miệng nhưng vẫn phải nín vài hơi mới dám thở một lần.
Chỗ này có một con ngựa chết, bắt đầu thối rữa. Ở đây có một cái ghế bọc nhung sọc xanh. Đây là những mảnh vụn tả tơi của mái che một quán bia ngoài trời. Rèm cửa phe phẩy bên những khung cửa sổ vỡ dưới ánh sáng lập lòe, lạ lẫm; chúng làm ông nổi gai ốc. Lũ chim nhạn chao liệng tới lui, tìm kiếm những cái tổ bị mất, hình như ai đó từ rất xa đang la hét, hay có lẽ chỉ là tiếng gió. Áp lực của trận bom làm biển hiệu của nhiều cửa hàng bung khỏi giá đỡ, treo lủng lẳng.
Một con chó sơ-nau-xe chạy lon ton đằng sau ông, rên ư ử. Chẳng có ai hét vọng từ cửa sổ xuống để cảnh báo ông tránh xa những đống mìn. Thật ra, đi qua cả bốn khối nhà ông chỉ nhìn thấy một người duy nhất, một người phụ nữ bên ngoài chỗ, mà ngày hôm trước, là rạp chiếu phim, một tay cầm chiếc hót rác, không thấy cái chổi đâu. Cô ta nhìn ông, sững sờ. Qua cánh cửa mở sau lưng cô ta, những hàng ghế ngả nghiêng bên dưới mảng trần lớn. Xa hơn đó, màn hình vẫn nguyên xi, thậm chí còn không bị ám khói.
“Sẽ không có suất chiếu nào trước tám giờ”, cô ta nói tiếng Pháp giọng Breton và ông gật đầu, khập khiễng đi qua. Trên đường Vauborel, hàng đống ngói rớt khỏi mái nhà vỡ tung tóe trên đường. Những mảnh giấy cháy nham nhở bay lơ lửng trên đầu. Chẳng có con mòng biển nào. Ông nghĩ, ngay cả khi ngôi nhà bị cháy thì viên kim cương vẫn sẽ ở đó. Ông sẽ chộp lấy nó từ đống tro tàn như một quả trứng ấm.
Nhưng tòa nhà cao, dẹt gần như vẫn còn nguyên vẹn. Mười một cửa sổ ngoài mặt tiền, đa số kính cửa sổ đã bị vỡ. Khung cửa sổ màu xanh dương, những phiến đá granit cũ màu xám và nâu vàng. Bốn trong sáu bồn hoa vẫn ở chỗ cũ. Danh sách người sống trong nhà được dán ngay cửa trước.
Ông Etienne LeBlanc, 63 tuổi.
Cô Marie-Laure LeBlanc, 16 tuổi.
Ông sẵn sàng chấp nhận mọi nguy hiểm. Vì chính bản thân ông.
Không ai ngăn cản ông. Chẳng có quả đạn pháo nào xì xì. Đôi khi tâm bão lại là nơi an toàn nhất.