Marie-Laure tỉnh giấc và nghĩ rằng cô nghe được tiếng bước chân của cha, tiếng leng keng của chùm chìa khóa. Tầng bốn, tầng năm, tầng sáu. Các ngón tay cha lướt qua tay nắm cửa. Cơ thể cha tỏa ra một sức nóng dịu nhẹ nhưng có thể cảm nhận được trên cái ghế bên cạnh cô. Những dụng cụ nhỏ bé của cha chà qua mẩu gỗ. Cha có mùi keo, giấy nhám và mùi thuốc lá Gauloises xanh.
Nhưng chỉ có tiếng ngôi nhà rền rĩ. Biển tung bọt trắng xóa trên các mỏm đá. Tâm trí lừa gạt cô.
Marie-Laure không ra khỏi giường vào buổi sáng thứ hai mươi mà vẫn chưa nhận được tin tức gì của cha. Cô không còn bận tâm đến việc ông chú Etienne thắt chiếc cà vạt cũ, hai lần đứng trước cửa ra vào, tự lẩm nhẩm mấy giai điệu khó hiểu - à la pomme de terre, je suis par terre; au haricot, je suis dans l’eau - cố gắng và thất bại trong việc thu hết can đảm để bước ra ngoài. Cô không còn nài nỉ bà Manec dẫn cô đến nhà ga, để viết thêm lá thư nữa, để dành thêm một buổi chiều vô ích ở Tòa thị chính viết đơn thỉnh cầu chính quyền chiếm đóng tìm cha cô. Cô trở nên bất lực, rầu rĩ. Cô không tắm, không muốn ủ ấm dưới bếp, ngừng hỏi liệu cô có thể đi ra ngoài không. Cô hầu như không ăn uống. Bà Manec thì thầm, “Viện bảo tàng nói là họ đang tìm, cháu à”, nhưng khi bà cố gắng hôn lên trán Marie-Laure thì cô giật ra phía sau như thể bị bỏng.
Viện bảo tàng hồi đáp thư thỉnh cầu của ông Etienne; họ báo cáo rằng cha Marie-Laure chưa từng đến bảo tàng.
“Chưa từng đến sao?” Ông Etienne đọc to.
Câu trả lời này biến thành câu hỏi cứ đảo qua đảo lại trong đầu Marie-Laure. Tại sao cha không đến Paris? Nếu cha không thể đến Paris thì tại sao cha không quay lại Saint-Malo chứ?
Ba sẽ không bao giờ rời xa con, dù cả triệu năm nữa.
Cô chỉ muốn về nhà, đứng trong căn hộ bốn phòng của họ, lắng nghe tiếng cây dẻ xào xạc bên ngoài cửa sổ; lắng nghe tiếng người bán pho mát kéo mái hiên lên; cảm nhận những ngón tay cha khép lại quanh ngón tay cô.
Giá như cô đã cầu xin cha ở lại.
Giờ thì mọi thứ trong nhà đều làm cô sợ: những bậc thang kẽo kẹt, những cánh cửa chớp, những căn phòng trống. Sự bừa bộn và tĩnh mịch. Ông Etienne thử biểu diễn những thí nghiệm ngớ ngẩn để chọc cho cô vui: một núi lửa bằng giấm, một cơn bão táp trong chai. “Cháu có nghe thấy không, Marie? Đang xoay tròn trong đó?” Cô không giả vờ thích thú. Bà Manec mang cho cô trứng ốp lết, ra-gu thịt và đậu, những xiên cá, những điều kỳ diệu được tạo ra thêm ngoài khẩu phần được phát và cặn cà phê trong ly cô, nhưng Marie-Laure không chịu ăn.
“Như một con ốc”, cô nghe lỏm được lời ông Etienne nói bên ngoài cửa phòng cô, “rúc quá sâu trong vỏ.”
Nhưng cô giận dữ. Giận ông Etienne vì làm quá ít, giận bà Manec vì làm quá nhiều, giận cha vì không ở đây để giúp cô hiểu được sự vắng mặt của ông. Giận đôi mắt mình vì đã bỏ rơi cô. Giận mọi thứ và mọi người. Có ai biết được tình yêu có thể giết chết mình chứ? Cô dành hàng giờ quỳ trên tầng sáu với khung cửa sổ mở, hơi biển giá rét ùa vào phòng, những ngón tay dần dần tê cóng lướt trên mô hình Saint-Malo. Phía Nam hướng về cổng thị trấn Dinan. Phía Tây đến bãi biển Môle. Quay lại đường Vauborel. Mỗi giây trôi qua ngôi nhà của ông Etienne lại trở nên lạnh hơn; như thể mỗi giây trôi qua cha lại càng cách xa hơn.