Chuẩn úy phụ trách môn huấn luyện quân sự là sĩ quan chỉ huy, một giáo viên rất hăng hái tên Bastian có sải chân dài, bụng to, mặc áo bành tô gắn đầy huân chương chiến công lúc lắc. Mặt thầy bị sẹo do đậu mùa, vai thầy trông cứng đơ như thể được nặn từ đất sét. Thầy mang đôi giày ống đinh mọi nơi mọi lúc và các học viên đùa rằng thầy đeo đôi giày ấy đá vào tử cung để thoát ra ngoài.
Thầy Bastian yêu cầu các học viên phải thuộc lòng bản đồ, nghiên cứu góc của mặt trời, học cắt dây lưng từ da bò. Chiều nào cũng vậy, bất chấp thời tiết, thầy đứng trên thao trường oang oang câu châm ngôn thuộc lòng: “Sự thịnh vượng phụ thuộc vào bạo lực. Điều duy nhất giúp cho người bà yêu quý của các cậu được uống trà và ăn bánh là nắm đấm của các cậu.”
Một khẩu súng lục cũ treo lủng lẳng ở thắt lưng thầy, những học viên hăm hở nhất ngước nhìn thầy bằng ánh mắt ngưỡng mộ. Werner chỉ thấy thầy khắt khe và quá bạo lực.
“Quân đoàn là một cơ thể”, thầy giảng giải, quay nhanh sợi dây cao su dài sao cho đầu dây xoay vù vù chỉ cách mũi một cậu bé vài inch. “Không khác gì cơ thể của con người. Cũng giống như chúng ta gạt bỏ khiếm khuyết trên cơ thể mình, vì vậy các cậu cũng phải học cách gạt bỏ những kẻ yếu kém ra khỏi quân đoàn.”
Một buổi chiều tháng Mười, thầy Bastian kéo một cậu có ngón chân quặp như chân bồ câu ra khỏi hàng. “Cậu sẽ là người đầu tiên. Cậu là ai?”
“Bäcker, thưa thầy.”
“Bäcker. Hãy nói cho chúng ta biết, Bäcker. Ai là kẻ yếu kém nhất trong nhóm này?”
Werner run sợ. Cậu nhỏ hơn các học viên cùng tuổi khác. Cậu cố ưỡn ngực, đứng thẳng người cho cao. Ánh mắt Bäcker tìm kiếm trong các hàng. “Cậu ta, thưa thầy.”
Werner thở phào; Bäcker đã chọn một cậu ở phía bên phải cách xa Werner, một trong những cậu tóc đen. Một cậu Ernst nào đó. Một lựa chọn vừa đủ an toàn: Ernst thật sự chạy chậm. Một thiếu niên nhỏ con với đôi chân lẻo khoẻo.
Thầy Bastian gọi Ernst tiến lên trước. Môi dưới cậu ta run run khi quay mặt xuống nhìn mọi người.
“Khóc lóc cũng chẳng giúp ích gì”, thầy Bastian nói và chỉ về phía cuối thao trường, chỗ có một hàng cây cắt ngang bãi cỏ dại. “Cậu được chạy trước mọi người mười giây. Gạt bỏ sự yếu ớt cho ta trước khi mọi người gạt bỏ cậu như phần yếu kém. Hiểu chưa?”
Ernst không gật cũng không lắc đầu. Thầy Bastian vờ ra vẻ chán nản. “Khi ta đưa tay trái lên, cậu chạy. Khi ta đưa tay phải lên, lũ ngốc còn lại chạy.” Thầy Bastian lạch bạch bước đi, dây cao su quàng quanh cổ, khẩu súng lục đung đưa ngay thắt lưng.
Sáu mươi chàng trai chờ đợi, nín thở. Werner nghĩ đến Jutta với mái tóc trắng cước, đôi mắt tinh anh và thái độ bộc trực: chẳng ai có thể nhầm lẫn cô là kẻ yếu kém nhất. Lúc này cả người cậu Ernst nào đó đang run rẩy, đến tận cổ tay và mắt cá chân. Khi thầy Bastian cách xa độ hai trăm thước, thầy xoay người và giơ tay trái lên.
Ernst chạy với hai cánh tay gần như thẳng đơ, chân sải rộng, bước loạn xạ. Thầy Bastian đếm ngược từ mười. “Ba”, giọng thầy hét lên từ xa. “Hai. Một.” Đến không, thầy giơ tay phải lên và cả nhóm ào tới. Cậu chàng tóc đen chạy trước họ ít nhất là mười lăm thước, nhưng cả đội ngay lập tức bắt đầu bắt kịp.
Hối hả, nhốn nháo, chạy hết tốc lực, năm mươi chín thiếu niên mười bốn tuổi đuổi theo một người. Werner chạy ở khoảng giữa của đội hình ngày càng kéo giãn hơn, tim đập loạn xạ, thắc mắc không biết Frederick ở đâu, tại sao chúng lại đuổi theo cậu Ernst này và chúng sẽ làm gì nếu bắt kịp cậu ta.
Tuy nhiên ở một góc lưỡng lự nào đó trong đầu, cậu biết chính xác chúng sẽ làm gì.
Một vài cậu chạy nhanh khác thường; họ một mình bỏ xa mọi người. Tay chân Ernst khua loạn xạ, nhưng rõ ràng cậu ta không quen chạy nước rút và cậu ta hết sức. Cỏ rung rinh, cây in bóng dưới ánh mặt trời, đội hình tiến lại gần hơn và Werner bực mình: tại sao Ernst không thể chạy nhanh hơn chứ? Tại sao cậu ta không tập luyện chứ? Làm thế nào mà cậu ta vượt qua kỳ sát hạch đầu vào nhỉ?
Học viên chạy nhanh nhất sắp chạm đến lưng áo sơ mi Ernst. Người chạy nhanh nhất gần như bắt được cậu ta. Cậu Ernst tóc đen sắp bị bắt kịp và Werner tự hỏi liệu có phần nào trong cậu muốn điều đó xảy ra. Nhưng sĩ quan chỉ huy chỉ thoáng liếc nhanh qua cậu ta trước khi những người khác ào ào chạy vượt qua.