Ánh Sáng Vô Hình

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 44 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Bãi Biển Môle
Bãi Biển Môle

❊ ❊ ❊

Cha Marie-Laure đã mất tích hai mươi chín ngày mà không có tin tức nào. Tiếng đôi giày đế cao su nặng nề của bà Manec leo lên tầng ba, tầng bốn, tầng năm đánh thức cô dậy.

Giọng ông Etienne vang lên trên đầu cầu thang bên ngoài phòng làm việc của ông, “Không.”

“Cậu ấy sẽ không biết.”

“Tôi chịu trách nhiệm về con bé.”

Giọng bà Manec bất ngờ trở nên đanh thép. “Tôi sẽ không chịu đựng chuyện này lâu hơn nữa.”

Bà đi lên tầng trên cùng. Cửa phòng Marie-Laure cọt kẹt mở ra; bà lão băng qua phòng, áp bàn tay xương xẩu lên trán Marie-Laure. “Cháu dậy rồi à?”

Marie-Laure lăn vào trong góc và nói qua tấm chăn. “Vâng, thưa bà.”

“Bà định dẫn cháu ra ngoài. Lấy cây ba toong đi nào.”

Marie-Laure tự mặc đồ; bà Manec đợi cô dưới chân cầu thang với một góc đầu bánh mì. Bà buộc một cái khăn quàng cổ qua đầu Marie-Laure, cài cúc áo khoác lên đến tận cổ và mở cửa trước. Buổi sáng cuối tháng Hai, không khí có mùi mưa ẩm và tĩnh lặng.

Marie-Laure ngập ngừng, lắng nghe. Tim cô đập hai, bốn, sáu, tám.

“Lúc này hầu như không ai ra ngoài, cháu yêu dấu”, bà Manec thì thầm. “Và chúng ta chẳng làm gì sai cả.”

Cánh cổng kẽo kẹt.

“Bước xuống một bậc, giờ đi thẳng, vậy đó.” Con phố sỏi cuội mấp mô dưới giày Marie-Laure; đầu cây ba toong của cô bị vướng, di chuyển, rồi lại bị vướng. Một cơn mưa phùn rơi trên mái nhà, chảy thành những rãnh nước nhỏ, lắc rắc trên khăn quàng của cô. Âm thanh dội lại giữa những tòa nhà cao; cô cảm thấy, giống như lần đầu tiên đến đây, như thể cô đang bước trong một mê cung.

Tít phía trên đầu họ, ai đó đang giũ bụi bên ngoài cửa sổ. Một con mèo kêu meo meo. Mối kinh hoàng nào nghiến răng kèn kẹt ngoài này chứ? Cha quá lo lắng để bảo bọc cô khỏi thứ gì vậy? Họ rẽ một lần, rồi hai lần, sau đó bà Manec dắt cô đi về hướng trái, dẫn Marie-Laure đến chỗ mà cô không ngờ mình được đi đến, những bức tường của thành phố, phủ đầy rêu, một đường cong liền mạch từ đầu này đến đầu kia, hai bà cháu bước qua cổng thành.

“Bà ơi?”

Họ đi ra ngoài thành phố.

“Ở đây có bậc thang, chú ý nhé, xuống một bậc, hai bậc, đúng rồi, dễ như ăn kẹo…”

Đại dương. Đại dương! Ngay trước mặt cô! Quá gần ngay lúc này. Nó hun hút, trầm vang, nước bắn tung tóe, ầm ầm; biển tự dâng cao, mở rộng và hạ xuống; mê cung Saint-Malo mở ra một cánh cổng âm thanh lớn hơn bất cứ thứ gì cô từng nghe. Lớn hơn cả vườn bách thảo Paris, lớn hơn cả sông Seine, lớn hơn cả những gian trưng bày lớn nhất trong bảo tàng. Cô không thể hình dung ra được hết, cô không thể nhận thức được quy mô.

Khi cô ngửa mặt lên trời, cô có thể cảm nhận được hàng nghìn giọt mưa như gai nhỏ xíu rơi lên má, lên trán. Cô nghe thấy tiếng thở rin rít của bà Manec, thanh âm trầm sâu của biển cả giữa những mỏm đá, tiếng gọi của ai đó dưới bãi biển đập vào bức tường thành cao. Cô có thể nghe thấy tiếng cha đang đánh bóng ổ khóa vang lên trong tâm trí. Tiếng bước chân của tiến sĩ Geffard dọc theo các hàng ngăn kéo của ông. Tại sao họ không kể cho cô nghe là biển sẽ như thế này?

“Đó là ông Radom đang gọi con chó của ông ấy”, bà Manec giải thích. “Không có gì phải lo lắng đâu. Tay bà đây. Ngồi xuống và tháo giày ra. Xắn tay áo khoác lên.”

Marie-Laure làm theo lời bà. “Chúng đang theo dõi ạ?”

“Tụi Đức ư? Nhìn thì sao chứ? Một bà lão và một cô gái ư? Bà sẽ nói với chúng là hai bà cháu đang đào trai. Chúng có thể làm gì chứ?”

“Ông bảo là chúng gài bom trên bãi biển.”

“Đừng lo lắng về chuyện đó. Cả con kiến ông ấy cũng sợ.”

“Ông bảo là mặt trăng kéo đại dương lại.”

“Mặt trăng à?”

“Đôi khi mặt trời cũng kéo nữa. Ông nói là quanh những hòn đảo, thủy triều tạo ra những dòng xoáy có thể nuốt trọn cả con tàu.”

“Chúng ta sẽ không bén mảng đến bất cứ chỗ nào gần đó, cháu yêu dấu. Chúng ta chỉ ở trên bãi biển thôi.”

Marie-Laure tháo khăn quàng, bà Manec cầm lấy nó. Làn hơi mằn mặn, mùi rong, màu thiếc trượt xuống cổ áo cô.

“Bà ơi?”

“Sao?”

“Cháu làm gì đây ạ?”

“Chỉ đi dạo thôi.”

Cô đi dạo. Giờ là sỏi nhẵn lạnh dưới chân. Giờ là cỏ dại giòn vỡ. Giờ là thứ gì đó trơn mượt hơn: cát ẩm, phẳng. Cô cúi xuống, xòe tay ra. Cát giống như vải lụa mát lạnh. Trên tấm lụa xa hoa, mát lạnh ấy, biển dâng tặng lễ vật: sỏi, vỏ trai ốc, hà biển. Những mảnh tảo va-rếch nhỏ xíu. Mấy ngón tay cô đào và với tới; những giọt mưa rơi xuống gáy cô, trên mu bàn tay. Cát rút nhiệt khỏi đầu ngón tay cô, khỏi lòng bàn chân.

Một nút thắt trong hàng tháng trời qua bên trong Marie-Laure bắt đầu lỏng dần. Cô di chuyển dọc theo mép thủy triều, ban đầu gần như bò, tưởng tượng bãi biển kéo dài theo cả hai hướng, vòng quanh mũi đất, uốn quanh những hòn đảo ngoài khơi, cả dải bờ biển Breton được khắc thành những mảng họa tiết bằng những mũi đất hoang, những khẩu đội pháo vỡ vụn, dây leo đổ nát. Cô hình dung thành phố có tường thành bao quanh sau lưng mình, những thành lũy cao vút, những con đường chằng chịt. Tất cả thành phố bỗng nhiên nhỏ như mô hình của cha. Nhưng thứ bao quanh mô hình không phải là những gì mà cha muốn gửi gắm, thứ bên ngoài mô hình mới là điều tuyệt vời nhất.

Một đàn mòng biển kêu quang quác trên đầu. Mỗi hạt cát trong hàng trăm nghìn hạt cát nhỏ xíu trong bàn tay cô cọ xát với hạt cát bên cạnh nó. Cô cảm thấy cha nhấc cô lên và xoay tròn ba vòng.

Không có người lính chiếm đóng nào đến bắt họ; thậm chí chẳng có ai trò chuyện với họ. Trong ba tiếng đồng hồ, những ngón tay tê cóng của Marie-Laure tìm thấy một con sứa mắc cạn, một cái phao bị đóng cặn và hàng nghìn viên sỏi trơn láng. Cô lội nước đến tận đầu gối và gấu váy ướt sũng. Cuối cùng khi bà Manec dẫn cô - ướt đẫm và vẫn còn sững sờ - quay về đường Vauborel, thì Marie-Laure trèo lên năm tầng cầu thang, gõ cửa phòng làm việc của ông Etienne, đứng trước ông, mặt lấm lem cát.

“Hai bà cháu đi lâu quá làm ông lo lắng”, ông lầm bầm.

“Đây này ông.” Cô lôi những vỏ ốc ra khỏi túi. Hà biển, ốc tiền, mười ba mẩu thạch anh bám đầy cát. “Cháu mang chúng về cho ông. Cái này, cái này và cả cái này nữa.”

ht we cannot see Đoạt giải: Pulitzer 2015 ebook©MotSAch —★— TVE-4U© Nhà xuất bản Văn Học (tái bản 4/2018)
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Anthony Doerr

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.