Ánh Sáng Vô Hình

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 40 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Boches
Boches

❊ ❊ ❊

Cha cô nói rằng vũ khí của chúng sáng loáng như thể chúng chưa hề khai hỏa. Cha cô nói giày ống của chúng sạch bong và đồng phục của chúng không một vết bẩn. Cha cô nói chúng trông như thể vừa bước ra khỏi toa tàu hỏa gắn máy lạnh.

Những người phụ nữ túm năm tụm ba trước cửa bếp của bà Manec nói rằng tụi Đức (họ gọi chúng là Boches) mua mọi tấm bưu thiếp có trên mọi quầy thuốc; họ nói rằng tụi Đức mua búp bê bằng rơm, mơ ướp đường và bánh ngọt cũ qua cửa sổ cửa hàng bánh kẹo. Tụi Đức mua áo sơ mi của ông Verdier, đồ lót phụ nữ của ông Morvan; tụi Đức yêu cầu số lượng bơ và pho mát vô lý; tụi Đức tu ừng ực mọi chai sâm panh mà quầy rượu bán cho chúng.

Hitler, người phụ nữ thì thầm, đang đi tham quan các công trình kiến trúc lớn ở Paris.

Lệnh giới nghiêm được thiết lập. Cấm tiếng nhạc vang ra ngoài đường, cấm khiêu vũ ở nơi công cộng. Ông thị trưởng thông báo rằng, đất nước đang có quốc tang và chúng ta phải tỏ ra tôn kính. Mặc dù không rõ ông có còn quyền hạn gì nữa không.

Mỗi khi cô đến gần, Marie-Laure đều nghe thấy tiếng xoẹt khi cha quẹt thêm que diêm khác. Bàn tay cha run rẩy trong túi quần. Vào buổi sáng, cha di chuyển qua lại như thoi đưa giữa bếp của bà Manec, quầy thuốc lá và bưu điện, ở đấy ông chờ trong hàng người xếp nối đuôi nhau dài như vô tận để được gọi điện thoại. Buổi chiều, cha sửa những thứ quanh nhà của ông Etienne - cánh tủ bị long ra, một tấm ván cầu thang kêu cọt kẹt. Cha hỏi bà Manec về mức độ đáng tin cậy của hàng xóm. Cha cứ búng qua búng lại ổ khóa hộp dụng cụ cho đến khi Marie-Laure khẩn nài ông dừng lại.

Một ngày nọ, ông Etienne ngồi với Marie-Laure và đọc cho cô nghe bằng âm giọng mượt mà của ông; ngày hôm sau ông lại thấy khó chịu và ông bảo đó là do nhức đầu rồi ông tự nhốt mình trong phòng làm việc sau cánh cửa khóa. Bà Manec lén cho Marie-Laure những thỏi sô-cô-la, những lát bánh ngọt; sáng nay họ vắt chanh vào mấy cái ly đầy nước và đường, bà cho Marie-Laure uống thỏa thích.

“Ông sẽ ở trong đó bao lâu vậy bà?”

“Đôi khi chỉ một hoặc hai ngày”, bà Manec trả lời, “đôi khi lâu hơn.”

Một tuần ở Saint-Malo biến thành hai tuần. Marie bắt đầu cảm thấy rằng cuộc đời mình, như trong cuốn Hai vạn dặm dưới biển, bị gián đoạn giữa chừng. Quãng thời gian Marie-Laure cùng cha sống ở Paris và đi làm là tập 1, và giờ là tập 2, khi mà lính Đức cưỡi xe mô tô đi qua những con đường xa lạ, chật hẹp và ông chú cô biến mất bên trong tòa nhà của chính mình.

“Ba ơi, khi nào chúng ta sẽ rời khỏi đây?”

“Ngay khi ba biết được tin từ Paris.”

“Tại sao chúng ta phải ngủ trong căn phòng ngủ chật chội này hở ba?”

“Nếu con thích thì ba chắc là chúng ta có thể lau dọn một căn phòng ở tầng dưới.”

“Căn phòng ở bên kia hành lang thì sao hả ba?”

“Ông Etienne và ba thống nhất rằng chúng ta sẽ không ở căn phòng ấy.”

“Tại sao không được ạ?”

“Căn phòng đó là của ông nội con.”

“Khi nào thì con có thể đi ra biển?”

“Hôm nay không được, Marie.”

“Chúng ta không thể đi dạo quanh khu nhà à?”

“Nguy hiểm lắm con.”

Cô muốn hét lên. Hiểm nguy gì đang chực chờ chứ? Khi cô mở cửa sổ phòng ngủ của mình, cô chẳng hề nghe thấy tiếng thét, tiếng nổ, chỉ có tiếng của những con chim mà ông chú cô gọi là chim ó biển, tiếng biển và thỉnh thoảng là tiếng máy bay ầm ầm bay ngang qua trên đầu.

Cô dành thời gian để tìm hiểu về tòa nhà. Tầng trệt thuộc về bà Manec: sạch sẽ, có thể đi lại, đầy khách đến thăm qua cửa bếp để bàn tán về những tin đồn trong thành phố nhỏ. Tầng trệt có phòng ăn, tiền sảnh, một cái tủ đựng đầy đĩa cổ đặt ở hành lang rung lên mỗi khi có ai đi ngang qua, một cánh cửa thông từ bếp đến phòng ngủ của bà: gồm có một cái giường, một chậu rửa mặt, một bồn vệ sinh.

Mười một bậc thang xoắn ốc dẫn lên tầng hai, tầng này có mùi của thời hoàng kim đã suy tàn: một phòng may cũ, một phòng của cô giúp việc trước đây. Bà Manec nói với cô rằng, ngay tại đầu cầu thang này, những người phu khiêng quan tài đã làm rớt cỗ quan tài chứa thi thể bà cô của ông Etienne. “Nắp cỗ quan tài bung ra và thi thể bà ấy trượt xuống hết đoạn cầu thang. Tất cả đều hoảng hồn, nhưng bà ấy trông như chẳng hề hấn gì.”

Tầng ba lộn xộn hơn: những cái thùng đựng chai lọ, đĩa kim loại, máy cưa xoi han gỉ; mấy cái thùng đựng thứ gì đó giống như linh kiện điện tử; hàng chồng sách cơ khí xung quanh nhà vệ sinh. Trên tầng bốn, chỗ nào cũng chất hàng đống đồ, trong các phòng, hành lang và dọc cầu thang: những cái giỏ ắt hẳn là đựng các bộ phận máy móc, mấy hộp giày đựng đầy đinh vít, mấy ngôi nhà đồ chơi cổ xưa do ông cố của cô dựng lên. Phòng làm việc lớn của ông Etienne chiếm toàn bộ tầng năm, khi thì hoàn toàn yên ắng khi lại tràn ngập giọng nói hay tiếng nhạc hay tiếng sóng điện đài rè rè.

Rồi đến tầng sáu: phòng ngủ gọn gàng của ông nội cô nằm ở bên trái, trước mặt là nhà vệ sinh, căn phòng nhỏ mà cô ngủ cùng cha nằm phía bên phải. Mỗi khi gió thổi, việc này thường xuyên xảy ra, cùng với những bức tường rền rĩ, các cánh cửa chớp đập rầm rầm, những căn phòng xiêu vẹo và cầu thang rung bần bật quanh trục, lúc ấy ngôi nhà dường như giống như tâm hồn của ông Etienne: sợ hãi, cô độc, nhưng tràn đầy những điều kỳ diệu đan xen nhau.

Trong bếp, những người bạn của bà Manec chăm chú đến mái tóc và những nốt tàn nhang của Marie-Laure. Những người phụ nữ nói, ở Paris, người ta xếp hàng đợi tới năm tiếng để mua một ổ bánh mì. Người ta ăn thịt thú cưng, dùng gạch ném chim bồ câu để nấu xúp. Không có thịt lợn, không có thịt thỏ, không có súp lơ. Họ nói rằng, đèn pha xe ô tô đều phải sơn màu xanh dương và đến đêm thành phố vắng lặng như nghĩa địa: không xe buýt, không tàu hỏa, hầu như chẳng có xăng. Marie-Laure ngồi tại chiếc bàn vuông, một đĩa bánh quy ngay trước mặt, tưởng tượng mấy bà lão có bàn tay đồi mồi, đôi mắt trắng dã và hai tai to bè. Ngoài cửa sổ bếp vang lên tiếng kêu vít vít vít của chú chim nhạn bụng trắng, tiếng bước chân trên tường thành, dây buồm kêu lách tách trên cột buồm, tiếng bản lề và dây xích kẽo kẹt ngoài bến tàu. Các hồn ma. Lính Đức. Ốc biển.

ht we cannot see Đoạt giải: Pulitzer 2015 ebook©MotSAch —★— TVE-4U© Nhà xuất bản Văn Học (tái bản 4/2018)
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Anthony Doerr

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.