Quá nửa đêm, Werner tỉnh giấc và nhận ra cô em gái mười một tuổi Jutta đang quỳ trên sàn cạnh giường cậu. Cái điện đài trong lòng và một tờ giấy vẽ ở trên sàn cạnh cô, trên tờ giấy là một thành phố có nhiều ô cửa sổ trong tưởng tượng của cô.
Jutta tháo tai nghe và liếc mắt. Dưới ánh sáng chập choạng, mái tóc xoăn lộn xộn của cô tỏa sáng hơn bao giờ hết: một que diêm đang cháy.
“Ở Liên đoàn Nữ Thanh niên Đức”, cô thì thào, “họ bắt chúng em làm vớ. Tại sao phải làm nhiều vớ như vậy?”
“Chắc hẳn là đế chế Đức cần vớ.”
“Để làm gì chứ?”
“Để mang vào chân, Jutta. Cho những người lính. Để anh ngủ nào.” Như thể được ra hiệu, một thằng bé – Siegfried Fischer - khóc toáng lên ở dưới nhà, một tiếng, rồi hai tiếng, Werner và Jutta chờ tiếng chân cô Elena vang lên trên cầu thang, tiếng cô dỗ dành và ngôi nhà lại chìm vào yên lặng.
“Tất cả những gì anh muốn làm là giải toán”, Jutta thì thào. “Chơi với mấy cái điện đài. Anh không muốn hiểu chuyện gì đang xảy ra à?”
“Em đang nghe cái gì đó?”
Cô khoanh tay, đeo lại tai nghe và không trả lời.
“Em đang nghe thứ gì đó mà mình không được phép nghe à?”
“Anh bận tâm làm gì?”
“Nó nguy hiểm, vì vậy mà anh bận tâm.”
Cô đút một ngón tay vào tai kia.
“Dường như mấy đứa con gái khác chẳng để ý”, cậu thì thầm. “Làm vớ, thu gom báo và tất cả những thứ đó.”
“Chúng ta đang thả bom xuống Paris”, cô nói. Cô cao giọng và cậu cưỡng lại thôi thúc lấy tay bịt miệng cô lại.
Jutta nhìn chằm chằm, vẻ thách thức. Trông cô như thể đang bị một cơn gió rét vô hình quét qua. “Đó là điều em đang nghe, Werner. Máy bay của chúng ta đang thả bom xuống Paris.”