Ánh Sáng Vô Hình

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Tủ Quần Áo
Tủ Quần Áo

❊ ❊ ❊

Cư dân nào trong thành phố không tuân theo quy định tắt đèn thì bị phạt hoặc bị tập trung lại để thẩm vấn, mặc dù theo như tin đồn bà Manec nghe được thì ở bệnh viện Hôtel-Dieu, đèn thắp suốt đêm, những sĩ quan Đức loạng choạng vào và ra mỗi giờ, đóng thùng, chỉnh lại chiếc quần xộc xệch. Marie-Laure cố thức, chờ nghe động tĩnh của ông chú. Cuối cùng, cô cũng nghe thấy tiếng cánh cửa bên kia hành lang mở tách, tiếng bước chân lướt trên ván sàn. Cô tưởng tượng ra hình ảnh một chú chuột trong câu chuyện cổ tích từ từ chui ra khỏi hang.

Cô trèo xuống giường, cố khẽ khàng để không đánh thức cha và băng qua hành lang. “Ông ơi”, cô thì thầm, “đừng sợ.”

“Marie-Laure à?” Ông có mùi như mùi giá rét của mùa đông sắp tới, một nấm mồ, hoàn toàn không chịu tác động của thời gian.

“Ông có ổn không?”

“Khá hơn rồi.”

Hai ông cháu đứng ở đầu cầu thang. Marie-Laure nói, “Có một thông báo, bà Manec để nó trên bàn ông.”

“Một thông báo ư?”

“Những chiếc máy thu thanh của ông.”

Ông đi xuống tầng năm. Cô có thể nghe thấy tiếng ông nói lắp bắp. Bàn tay dò dẫm qua những ngăn kệ mới trống trơn. Những người bạn lâu năm đã biến mất. Cô chuẩn bị tinh thần cho tiếng hét giận dữ nhưng thay vào đó chỉ nghe thấy những giai điệu hát ru có phần gấp gáp: ... à la salade je suis malade au céleri je suis guéri...

Cô đỡ khuỷu tay ông, giúp ông đến ghế sô pha. Ông vẫn tiếp tục lẩm bẩm, đang cố dùng ca từ để tự lôi mình ra khỏi bờ vực nào đó bên trong tâm hồn, cô có thể cảm nhận được nỗi sợ hãi tuôn trào trong ông, hiểm độc, chết chóc; nó làm cô nhớ đến luồng khí phoóc môn bốc lên từ các thùng chứa trong Gian Động vật học.

Mưa đập vào tấm kính cửa sổ. Giọng ông Etienne như vọng lại từ nơi xa xăm nào đó. “Tất cả à?”

“Không có chiếc máy thu thanh trên gác mái. Cháu không nói gì về nó. Bà Manec có biết về cái máy đó không ạ?”

“Ông bà chưa bao giờ nói về nó.”

“Có phải giấu nó đi không ông? Nếu nhà bị lục soát liệu người ta có thể tìm thấy nó không?”

“Ai sẽ lục soát nhà?”

Im lặng bao trùm.

Ông nói, “Giờ chúng ta vẫn có thể nộp nó mà. Cứ nói là chúng ta bỏ sót thì sao?”

“Hạn chót là trưa ngày hôm qua rồi ạ.”

“Họ sẽ thông cảm thôi.”

“Ông à, ông thật sự tin chúng sẽ thông cảm rằng ông bỏ sót một máy thu thanh có thể phát tín hiệu đến tận nước Anh sao?”

Thêm nhiều hơi thở kích động. Bóng tối yên lặng xoay quanh cái trục của nó. Ông bảo “Giúp ông nào.” Ông tìm thấy một cái kích ô tô trong một căn phòng ở tầng ba và hai ông cháu cùng đi lên tầng sáu, khép cửa phòng ông nội cô lại, quỳ xuống bên cạnh tủ quần áo khổng lồ mà không dám thắp lên một ngọn nến. Ông đẩy nhẹ cái kích xuống dưới tủ quần áo và quay về phía bên trái. Ông nhét giẻ vào rãnh dưới chân tủ; rồi ông kích bên kia lên và cũng nhét giẻ vào như vậy. “Nào, Marie-Laure, đặt tay cháu vào đây. Và đẩy nào.” Cùng với cơn rùng mình, cô hiểu ra: họ sẽ dịch tủ áo quần để che đi cánh cửa nhỏ dẫn lên gác mái.

“Chuẩn bị đẩy hết sức chưa? Một, hai, ba.”

Tủ quần áo khổng lồ dịch từng chút một. Những cánh cửa gương nặng nề khẽ đung đưa khi cái tủ dịch chuyển. Cô cảm giác như thể họ đang đẩy cả ngôi nhà trên mặt băng.

“Cha của ông”, ông Etienne hổn hển nói, “đã nói rằng cả Chúa cũng không thể mang cái tủ này lên trên đây. Chắc hẳn họ đã xây ngôi nhà này quanh cái tủ. Giờ đẩy cái nữa nào, sẵn sàng chưa?”

Họ đẩy, nghỉ, đẩy, nghỉ. Cuối cùng tủ quần áo cũng nằm ở trước cánh cửa nhỏ và lối lên gác mái đã bị chặn. Ông Etienne lại dùng kích nâng lên từng chân tủ, kéo chỗ giẻ ra, ngồi bệt xuống sàn, thở hổn hển, Marie-Laure ngồi cạnh ông.

Trước khi bình minh soi rọi cả thành phố, hai ông cháu đã ngủ ngon lành.

ht we cannot see Đoạt giải: Pulitzer 2015 ebook©MotSAch —★— TVE-4U© Nhà xuất bản Văn Học (tái bản 4/2018)
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Anthony Doerr

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.