Ánh Sáng Vô Hình

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chàng Trai
Chàng Trai

❊ ❊ ❊

Cách năm con phố về hướng Bắc, một binh nhì Đức mười tám tuổi tóc bạch kim tên Werner Pfennig tỉnh giấc bởi tiếng o o ngắt quãng yếu ớt. Nhỏ hơn cả tiếng vo vo. Những chú ruồi khẽ đập vào ô kính cửa sổ xa xa.

Cậu đang ở đâu đây? Thoang thoảng mùi hóa chất dễ chịu của dầu súng, mùi gỗ thô của những thùng gỗ thưa đựng đạn pháo mới đóng, mùi băng phiến của khăn trải giường cũ - cậu đang ở trong khách sạn. Tất nhiên là thế. Khách sạn Abeilles, khách sạn Những con ong.

Vẫn là đêm. Vẫn còn sớm.

Vang lên tiếng còi và tiếng nổ đùng đùng từ phía biển, pháo phòng không đang nổ.

Một hạ sĩ phòng không vội vã chạy xuống hành lang, đứng trên đỉnh cầu thang. “Chạy xuống hầm”, anh ta quay đầu lại hét lên, Werner bật đèn, cuộn chăn vào trong túi vải len thô và bắt đầu chạy xuống sảnh.

Mới đây thôi, khách sạn Những con ong là một địa điểm vui chơi, có những cánh cửa chớp màu xanh sáng ngời ngoài mặt tiền, nhà hàng có hàu ngâm đá và những phục vụ người Breton đeo nơ bướm lau những cái ly thủy tinh bóng loáng phía sau quầy bar. Khách sạn có 21 phòng, hướng ra biển và đại sảnh có một lò sưởi to như xe tải. Vào kỳ nghỉ cuối tuần, dân Paris hay đến đây nhấm nháp rượu khai vị, trước đó thỉnh thoảng có vài đặc phái viên của Đảng Cộng hòa - các bộ trưởng, thứ trưởng, Đức giám mục và Đô đốc - từ những thế kỷ trước là những tên cướp biển man rợ, những kẻ giết người, những tên cướp, những tên cướp biển, thủy thủ.

Năm thế kỷ trước, trước khi nơi này trở thành một khách sạn, nơi đây là nhà của một tên cướp biển giàu có đã từ bỏ việc cướp bóc tàu thuyền để nghiên cứu về ong tại những trang trại ở ngoại ô Saint-Malo, viết nguệch ngoạc trong những cuốn sổ ghi chép và ăn mật ong trực tiếp từ tổ. Trên đỉnh của các lanh-tô cửa vẫn còn in hình những chú ong nghệ khắc trên gỗ sồi, những vòi phun nước phủ đầy dây thường xuân trong sân sau trông như tổ ong. Werner thích năm bức bích họa đã mờ trên trần của những căn phòng lớn nhất trên lầu, chúng vẽ hình những con ong to như đứa trẻ đang bay lơ lửng trên nền xanh dương, những chú ong đực biếng nhác và ong thợ với đôi cánh trong mờ, phía trên bồn tắm hình lục giác, một con ong chúa dài chín feet có nhiều mắt, bụng viền vàng đang co tròn từ đầu này sang đầu kia trần nhà.

Trong bốn tuần qua, khách sạn đã trở thành một thứ khác: một pháo đài. Một biệt đội phòng không Áo bít kín mọi cửa sổ, lộn ngược tất cả giường. Họ gia cố thêm lối vào, nhét vào gầm cầu thang những thùng đạn pháo. Tầng bốn của khách sạn, có những căn phòng ngoài vườn với ban công kiểu Pháp mở rộng nhìn ra tường thành, trở thành chỗ đặt một khẩu súng phòng không tốc độ cao được gọi là khẩu 88 có thể bắn một quả đạn pháo nặng 21,5 pound xa tới chín dặm.

Lính Áo gọi khẩu súng thần công của mình là Her Majesty* và suốt tuần qua, những thành viên của biệt đội phòng không này nâng niu khẩu pháo như cách những chú ong thợ tôn sùng ong chúa. Họ đổ thêm dầu, sơn lại nòng súng, tra dầu các bánh xe, họ xếp bao cát dưới bệ súng như lễ vật.

Nghĩa là “nữ hoàng”.

Khẩu acht acht* nữ hoàng, hung thần chết chóc, được dùng để bảo vệ cho tất cả bọn họ.

Trong tiếng Đức, acht nghĩa là số tám, nên acht acht nghĩa là 88.

Werner đang đứng ở chân cầu thang dưới tầng trệt, khi khẩu 88 đang khai hỏa hai phát liên tiếp. Đây là lần đầu tiên cậu nghe tiếng súng trong khoảng cách gần đến thế và âm thanh vang lên như thể nửa phần trên của khách sạn bị đổ sập. Cậu loạng choạng suýt ngã và đưa hai tay lên bịt tai. Những bức tường rung rinh cho đến tận móng, rồi chững lại.

Werner có thể nghe thấy tiếng lính Áo ở hai tầng trên nhốn nháo, tiếng nạp đạn, tiếng rít của hai quả đạn pháo khi chúng bay ầm ầm qua biển, cách đây khoảng hai hay ba dặm. Cậu nhận ra một người lính đang hát. Hay có lẽ nhiều hơn thế. Có khi tất cả bọn họ đang hát. Tám lính không quân Đức, sẽ chẳng có ai sống sót, đang hát một bài tình ca dành cho nữ hoàng của mình.

Werner đi theo luồng ánh sáng của chiếc đèn pin băng qua hành lang. Khẩu trọng pháo khai hỏa lần thứ ba, kính vỡ loảng xoảng ở đâu đó gần đấy, bồ hóng từ ống khói phun xuống và những bức tường của khách sạn chấn động như chuông rung. Werner sợ âm thanh đó sẽ làm cậu rụng mất răng.

Cậu kéo mở cửa hầm và ngừng lại trong một thoáng, đảo mắt nhìn quanh. “Đó phải không?”, cậu hỏi. “Họ thật sự đang đến phải không?”

Nhưng có ai ở đó để trả lời chứ?

ht we cannot see Đoạt giải: Pulitzer 2015 ebook©MotSAch —★— TVE-4U© Nhà xuất bản Văn Học (tái bản 4/2018)
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Anthony Doerr

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.