Ánh Sáng Vô Hình

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 44 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hội Những Bà Lão Nổi Dậy
Hội Những Bà Lão Nổi Dậy

❊ ❊ ❊

Bà Ruelle - vợ người bán bánh mì - một phụ nữ có giọng nói ngọt ngào hầu như lúc nào cũng có mùi men bia, nhưng cũng thỉnh thoảng có mùi phấn phủ hay mùi nước hoa hương táo ngọt ngào - cột một cái thang xếp lên nóc chiếc xe ô tô của chồng bà và lái về hướng Carentan vào lúc chạng vạng cùng với bà Guiboux, dùng một bộ cờ lê để chỉnh lại các biển báo giao thông. Hai bà quay lại uống và cười trong căn bếp ở số 4 đường Vauborel.

“Giờ thì Dinan cách hai mươi ki-lô-mét về phía Bắc”, bà Ruelle nói.

“Ra thẳng giữa biển!”

Ba ngày sau, bà Fontineau nghe lỏm được rằng tên chỉ huy đơn vị đồn trú của bọn Đức bị dị ứng hoa hoàng anh. Bà Carré - người trồng hoa, rải một nắm phấn hoa phía trên chỗ hoa được gửi đến lâu đài Saint-Malo.

Cánh phụ nữ gửi một chuyến hàng chở tơ nhân tạo đến sai địa chỉ. Họ cố tình in sai giờ trên vé tàu hỏa. Bà Hébrard, giám đốc bưu điện, thả một lá thư trông có vẻ quan trọng từ Berlin gửi đến vào quần lót, đem nó về nhà và dùng để nhóm lửa.

Họ ních đầy căn bếp của ông Etienne bằng những mẩu tin đầy hân hoan rằng ai đó nghe được gã chỉ huy hắt hơi, hay gót giày bọn Đức dính đầy phân chó trên ngưỡng cửa nhà chứa. Bà Manec rót rượu sherry hay rượu táo hay rượu vang Muscadet; ai đó ngồi ngay cửa ra vào để canh chừng như lính gác. Bà Fontineau nhỏ bé và gù khoe là bà đã treo tổng đài điện thoại của lâu đài Saint-Malo trong một giờ, bà Guiboux ăn mặc lôi thôi và lực lưỡng nói rằng bà đã giúp cháu trai vẽ hình cờ Pháp trên một con chó bị lạc và để nó chạy qua quảng trường Chateaubriand.

Những người phụ nữ cười khúc khích, phấn chấn. “Tôi có thể làm gì?”, bà góa già Blanchard hỏi. “Tôi muốn làm gì đó.”

Bà Manec yêu cầu mọi người đưa tiền của mình cho bà Blanchard. “Đừng có lo, các bà sẽ nhận lại nó thôi. Bà Blanchard, chữ viết tay của bà rất đẹp. Hãy cầm lấy cây bút máy này của ông Etienne. Trên mỗi tờ 5 franc, tôi muốn bà viết chữ, trả tự do cho nước Pháp ngay. Chẳng ai có thể hủy tiền, đúng không? Mỗi khi mọi người dùng tiền để thanh toán, dòng tin nhắn nhỏ của chúng ta sẽ được chuyển khắp Bretagne.”

Những người phụ nữ vỗ tay. Bà Blanchard siết lấy tay bà Manec, thở khò khè và chớp đôi mắt ngấn lệ trong sung sướng.

Thỉnh thoảng ông Etienne càu nhàu đi xuống bếp, một chân đeo giày và cả căn bếp bỗng yên lặng trong khi bà Manec pha trà, đặt nó lên khay và ông Etienne mang nó lên lầu. Rồi những người phụ nữ lại bắt đầu, bàn mưu tính kế, nói lắp bắp. Bà Manec lơ đãng chải tóc cho Marie-Laure. “Bảy mươi sáu tuổi”, bà thì thầm, “và bà vẫn có thể có được cảm giác này sao? Giống một cô gái nhỏ háo hức và tràn đầy hi vọng.”

ht we cannot see Đoạt giải: Pulitzer 2015 ebook©MotSAch —★— TVE-4U© Nhà xuất bản Văn Học (tái bản 4/2018)
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Anthony Doerr

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.