Một giáo viên má hồng hào, người thấp bé dạy môn khoa học kỹ thuật tên là Tiến sĩ Hauptmann cởi áo khoác đơm nút đồng và vắt nó lên lưng ghế. Ông ta yêu cầu các học viên trong lớp Werner đi lấy những hộp kim loại từ một cái tủ khóa ở phía sau phòng nghiên cứu.
Bên trong những hộp kim loại ấy là các thiết bị, ống kính, cầu chì, lò xo, ống sứ cách điện và điện trở. Có một cuộn dây đồng lớn, một cái búa nhỏ và bộ ắc quy hai cực to như chiếc giày - những thiết bị tốt nhất mà Werner từng thấy trong đời. Vị tiến sĩ thấp bé đứng trên bảng đen vẽ một sơ đồ lắp ráp của một mạch sử dụng mã Morse đơn giản. Ông ta đặt viên phấn xuống, chắp hai bàn tay với những ngón dài thanh mảnh lại với nhau, năm ngón áp vào năm ngón và yêu cầu các thiếu niên lắp ráp mạch trên bảng bằng các bộ phận trong hộp dụng cụ của mình. “Các cậu có một giờ.”
Đa phần bọn con trai tái mặt. Chúng đổ mọi thứ trong hộp ra bàn và thận trọng lục lọi các linh kiện như thể đó là những vật dụng rẻ tiền được nhập về từ đâu đó ở tương lai. Frederick lấy ngẫu nhiên vài món ra khỏi hộp dụng cụ của mình và soi dưới ánh sáng.
Trong một thoáng Werner quay lại căn phòng gác mái của mình ở Trại Trẻ, trong đầu đầy câu hỏi. Sét là gì? Bạn có thể nhảy cao được đến đâu nếu sống trên sao Hỏa? Sự khác biệt giữa hai lần hai mươi lăm với hai lần năm cộng hai lần hai mươi là gì? Rồi cậu lấy bộ ắc quy, hai tấm kim loại hình chữ nhật, vài cái đinh nhỏ và cái búa ra khỏi hộp dụng cụ của mình. Chưa đầy một phút, cậu đã lắp ráp xong một mạch tạo dao động tương ứng với sơ đồ trên bảng.
Vị tiến sĩ thấp bé cau mày. Ông ta kiểm tra thử bộ mạch của Werner, nó hoạt động.
“Đúng”, ông ta nhận xét, đứng trước bàn Werner, chắp tay sau lưng. “Tiếp theo lấy từ hộp dụng cụ của các cậu ra cái nam châm hình dẹt, một cuộn dây, một cái đinh vít và bộ ắc quy.” Mặc dù lời chỉ dẫn của ông ta dường như được đưa ra cho cả lớp, nhưng ông ta chỉ nhìn mỗi Werner. “Đó là tất cả linh kiện có thể dùng. Ai có thể lắp ráp được một động cơ đơn giản?”
Một số cậu bé lục đám linh kiện trong hộp dụng cụ của mình một cách miễn cưỡng. Phần lớn chỉ nhìn.
Werner cảm thấy ánh mắt của tiến sĩ Hauptmann nhìn mình như ánh đèn pha. Cậu gắn nam châm vào đầu đinh vít, ấn đầu nhọn kia của đinh vít vào cực dương của ắc quy. Khi cậu đưa cuộn dây đã được nối với cực âm của ắc quy đến đầu đinh vít, cả đinh vít và nam châm bắt đầu xoay tròn. Cậu thực hiện tất cả các thao tác đó trong vòng mười lăm giây.
Tiến sĩ Hauptmann há hốc miệng. Khuôn mặt ông đỏ bừng phấn khích, kinh ngạc. “Tên cậu là gì, chàng trai?”
“Pfennig, thưa thầy.”
“Cậu có thể lắp ráp được gì nữa?”
Werner nghiên cứu các linh kiện trên bàn mình. “Một cái chuông cửa được không thầy? Hay là một cái đèn hiệu mã Morse? Một cái ôm kế?”
Những học viên khác nghển cổ lên. Môi tiến sĩ Hauptmann hồng, mi mắt khẽ nháy. Như thể ông vẫn đang nhìn Werner ngay cả khi chớp mắt. Ông nói, “Vậy thì lắp ráp tất cả đi.”