Cô thất bại hết thứ Ba này tới thứ Ba khác. Việc cô dẫn cha đi sai hướng qua sáu khối nhà khiến cô giận dữ, nản chí và cách nhà xa hơn cả lúc đầu. Nhưng vào mùa đông năm cô lên tám tuổi, trước sự ngạc nhiên của Marie-Laure, cô bắt đầu đi đúng. Cô lướt ngón tay qua mô hình ở trong bếp, đếm số ghế dài, cây cối, cột đèn và ô cửa thu nhỏ. Mỗi ngày lại có thêm vài điểm mới - nắp cống, ghế dài ở công viên, vòi nước trên đường của mô hình giống hệt như thật.
Marie-Laure ngày càng dẫn hai cha con về gần nhà hơn trước khi phạm phải lỗi nào. Bốn khối nhà, ba khối nhà, hai khối nhà. Và một ngày thứ Ba đầy tuyết của tháng Ba, khi cha dẫn cô đi bộ đến một mục tiêu mới khác, rất gần bờ sông Seine, nhấc cô xoay ba vòng và nói “dẫn chúng ta về nhà”, cô nhận ra rằng, lần đầu tiên kể từ khi bắt đầu bài tập này, nỗi sợ hãi đã không còn cuộn lên trong bụng cô.
Thay vào đó, cô ngồi xổm trên vỉa hè.
Thoang thoảng mùi kim loại trong màn tuyết rơi xung quanh cô. Hãy bình tĩnh lại. Hãy lắng nghe.
Xe ô tô làm bắn nước ở trên đường, tuyết tan nhỏ giọt xuống rãnh; cô có thể nghe thấy tiếng bông tuyết rơi tí tách qua những tán cây. Cô có thể ngửi được mùi cây tuyết tùng ở vườn bách thảo Paris cách đó một phần tư dặm. Đây là tiếng tàu điện ngầm rít lên ầm ầm bên dưới vỉa hè; đó là bến cảng Saint-Bernard. Đây là bầu trời quang đãng và cô nghe thấy tiếng cành cây kêu rắc rắc: đó là khu vườn nhỏ phía sau Gian trưng bày cổ sinh vật học. Cô nhận ra chỗ này ắt hẳn là góc giao giữa bến cảng và đường Cuvier.
Sáu khối nhà, bốn mươi tòa nhà, mười cái cây nhỏ trên quảng trường. Con đường này cắt ngang con đường kia, cứ thế nối tiếp nhau. Mỗi lần một xăng-ti-mét.
Chùm chìa khóa trong túi cha kêu lạo xạo. Phía trước hiện ra những tòa nhà cao lớn bên cạnh khu vườn, dội lại âm thanh.
Cô nói, “Chúng ta đi về phía bên trái.”
Họ bắt đầu đi dọc đường Cuvier. Ba con vịt trời bay theo hàng về phía họ, đập cánh đồng thời, hướng về sông Seine và khi mấy con vịt bay ngang qua đầu họ, cô tưởng tượng rằng mình có thể cảm nhận được ánh sáng chiếu trên mấy đôi cánh, len vào từng sợi lông.
Rẽ trái sang đường Geoffroy Saint-Hilaire. Rẽ phải đến đường Daubenton. Ba nắp cống, bốn nắp cống, năm nắp cống. Ở phía trước, bên trái sẽ là hàng rào mở bằng sắt của vườn bách thảo Paris với những thanh rào mảnh như các chấn song của một cái lồng chim lớn.
Phía bên kia đường chỗ cô đang đứng là hiệu bánh mì, hàng thịt, cửa hàng bán thức ăn chế biến sẵn.
“Qua đường có an toàn không, ba ơi?”
“Có.”
Rẽ phải. Rồi đi thẳng. Giờ họ đang đi trên con phố nhà mình, cô chắc chắn như vậy. Đi sau cô một bước, cha ngửa đầu lên trời cười ngoác miệng. Mặc dù cô quay lưng về phía cha, mặc dù cha chẳng nói lời nào, mặc dù cô mù, nhưng Marie-Laure biết cha cười - mái tóc dày của cha ướt đẫm vì tuyết và nhiều dòng nước đọng nhỏ giọt từ trên đầu xuống, khăn quàng cổ của cha quấn lệch trên vai, cha đang tươi cười dưới mưa tuyết.
Hai cha con đi được nửa đường Patriarches. Họ đang đứng trước tòa nhà của mình. Marie-Laure tìm thấy thân cây hạt dẻ mọc cao qua cửa sổ tầng bốn của cô, vỏ cây đang nằm dưới ngón tay cô.
Người bạn thân quen.
Chưa đầy một giây sau, đôi tay cha vòng dưới nách cô, nhấc bổng cô lên, Marie-Laure mỉm cười, cha bật ra tiếng cười trong trẻo, dễ lan tỏa, suốt đời mình cô sẽ cố nhớ kỹ điều này, cha và con gái xoay tròn trên vỉa hè ngay trước nhà, cười với nhau dưới màn tuyết rơi qua những tán cây trên đầu.