Trong khi Jo kể chuyện cho người con gái câm vẫn đang tiếp tục chăm chú lắng nghe những sự kiện tiếp diễn trong đời anh sau những ngày trải qua trong khu cách ly ở bệnh viện Việt Pháp, anh nhận thấy càng kể, câu chuyện của anh càng không theo một trình tự gì mà trở thành một chuỗi zig zag lúc thì ngừng, lúc lại sang ngang hay thậm chí là quay ngược lại.
Buổi tối, khi anh về nghỉ trong căn phòng bên chái gác của mình, cố sắp xếp lại câu chuyện trong mê cung của ký ức, anh nhận ra anh không nhớ được những việc cụ thể để kể cho chị, nhưng lại có thể nói cả ngày trời liên tục về những suy tưởng đã đè nặng lên anh thời gian ấy, hay về những suy ngẫm, những giả thuyết đã nảy ra trong tâm trí anh sau thời gian trong vùng cách ly, với những ký ức vẫn luôn quay lại trong suốt những năm sau khi anh đã về sống trên ngọn đồi Dolder.
Mạng suy tưởng ấy cứ dày thêm theo thời gian, từng lớp, từng lớp được dệt lên và có vẻ trùm lên cả những sự việc xảy ra sau chuỗi ngày trôi qua ở bệnh viện Việt Pháp, trùm lên từng sự việc nhỏ dù đấy là việc anh đã lên kế hoạch từ trước hay chỉ tình cờ xảy ra, lên từng chi tiết nhỏ, từng gương mặt hay thân hình mà anh đã gặp.
Như thể anh đã ra khỏi bệnh viện, không mắc phải virus SARS nhưng lại bị lây nhiễm bởi những sự việc đã xảy ra khi Râu đỏ và Corinne chiến đấu chạy đua với thời gian. Một vài điều xảy ra trong đời anh sau khi trở lại Zurich đã nuôi dưỡng thêm cho sự lây nhiễm ấy và khiến nó nặng lên. Thậm chí những buổi làm việc của anh với các chuyên gia phân tích tài chính trước và sau khi nổ ra cuộc khủng hoảng các khoản vay tín dụng ở Mỹ cũng cùng chung số phận chui vào mạng suy tưởng ấy, khiến nó phình to ra, thành một mảnh đất không biên giới, một không gian dày đặc và bành trướng. Jo lang thang trong đấy, không hề cảm thấy lo sợ mình sẽ bị lạc, cũng như không hề có mong muốn thoát ra.
Trong thời gian gặp gỡ Yvonne, Jo đang dấn thân vào mạng suy tưởng ấy với một sợi chỉ dẫn đường trong tay, cố tìm cho mình một câu trả lời đủ sức thuyết phục, một chỉ dẫn hay một bằng chứng cho các giả định của mình.
Nếu cuộc gặp với Wang xảy ra trong một bối cảnh của sự liên kết ngày càng dày đặc và chặt chẽ như lý thuyết về sáu mức ngăn cách đã chỉ ra thì những sự kiện sau đó là do những tình cờ lộn xộn hay do vai diễn của anh phát triển lên? Và nếu không do những điều đó thì những sự kiện ấy xảy ra vì nguyên nhân gì?
Một vài lần Jo vào mạng sau khi đã chìm đắm trong các nghiên cứu về sự phát triển các kết nối. Các số liệu có vẻ khẳng định Wang có lý. Theo phỏng đoán trước thì chúng ta sẽ được chứng kiến sự chuyển hóa từ các nhà khoa học công nghệ thông tin thành các nhà sinh học, bận rộn với một hệ thống cực kỳ phức tạp mà bất cứ ai trong các chuyên gia giỏi nhất trong lĩnh vực phát triển mạng có thể hình dung ra. Dù mọi việc có vẻ khó tin, hệ thống ấy sẽ tồn tại và hoạt động độc lập với việc chúng ta tạo ra nó và biết về nó thế nào. Một hệ thống hoạt động theo các quy luật mà chúng ta không có mã cũng như không có ứng dụng của nó. Một hệ thống sẽ thay đổi cách nhìn của chúng ta về việc phổ biến các phát minh mới hay phổ biến bất cứ điều gì, kể cả bệnh tật, lây nhiễm và cách phòng chống chúng.
Những nghiên cứu ấy được ra đời năm này sang năm khác, đánh dấu những bước phát triển của mạng, nhấn mạnh những đặc tính sẽ khiến mạng phát triển theo hướng được tiên đoán trước nhưng đồng thời người ta lại không biết gì về nó. Những nghiên cứu đã khiến anh ấn tượng về khả năng thu hút của các đầu mối thông tin trong quá trình chúng phát triển mở rộng lên. Jo đã suy nghĩ rất lâu khi đọc về sự so sánh giữa các đầu mối thông tin với con người. Những điểm kết nối, những người có thể quan hệ với một số lượng rất lớn những người khác, kể cả trong những lĩnh vực đặc biệt. Thường thì đó là những thu hút chết người, như những nghiên cứu về việc lan truyền bệnh AIDS đã chỉ ra.
Chính từ đó Jo đã bắt đầu hành trình với sợi chỉ của mình, cố tìm ra một ý nghĩa nào đó. Ý nghĩa của đời anh. Liệu có thể nào Wang nằm trong một tổng thể mà những giác quan thông thường không thể nhận ra, nhưng đã thuộc về một thế giới con người liên kết chặt chẽ trong một hệ thống do các quy luật tự nhiên chi phối, liệu hắn có chính là một kết nối? Một trung tâm thu hút để các cá thể yếu đuối lao vào, trộn thêm vào đó những thông tin, hành động của mình để làm cho sự kết nối đấy mạnh hơn nữa? Hay nói một cách khác, liệu câu chuyện về virus bệnh than, điều đã khiến Jo lên đường săn đuổi Wang, điều đã đánh dấu trên con đường của anh thời điểm vượt sang bên kia ranh giới và lao mình vào một hành trình của lương tâm có thể sẽ không bao giờ quay đầu lại được, nhưng trên bản đồ của cuộc sống kết nối thì câu chuyện đó chẳng có gì hơn một bước tiếp theo để đến với một đầu mối khác lớn hơn, mạnh hơn. Việc anh nhét viên thuốc của Wang, viên thuốc độc hắn khâu giấu bên trong túi áo như thể đó là thương hiệu sống của mình, việc đó thậm chí cũng có thể là hệ quả của dòng kết nối.
Thỉnh thoảng Jo dừng lại, như để lấy lại hơi và xác định lại hướng của mình sau một cú chạy khiến tim anh đập điên loạn và khiến tiếng thình thịch của nó vang đến mọi ngõ ngách trong cơ thể.
Mỗi khi ngước mắt nhìn lên sau khi nghỉ lấy hơi, Jo lại thấy như mình đang đứng ngay bên ngoài rào chắn của không gian mạng, tự hỏi xem những tế bào trong người anh, cái hệ thống sinh thái mà anh là một phần trong đó, mạng suy tưởng của anh có thật sự bị chi phối bởi các quy luật mà các nhà khoa học đang bắt đầu áp dụng cho hoạt động trên mạng không: tất cả đều được kết nối trong một mạng lưới khổng lồ, tự tổ chức và liên tục phình to ra. Giống như vũ trụ.
Đấy chính là sợi chỉ Arian của anh, cứ đều đặn hiện ra theo anh cùng năm tháng.
Đến một lúc nào đó không định trước, anh sẽ dần lỏng tay ra, rồi bỏ sợi chỉ ấy ở một điểm nào đó xa xăm trong tâm trí anh, không quá lo lắng mình sẽ không tìm được đường để quay ra.
[1] Theo thần thoại Hy Lạp, khi Teseo đến Creta để giết Minotauro, Teseo phải ra khỏi mê cung. Arian vì trót đem lòng yêu Teseo nên đã trao cho chàng một cuộn chỉ để đánh dấu đường. Nhờ sợi chỉ của Arian, Teseo đã thoát được khỏi mê cung.