Vùng Cách Ly

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
79. Lơ Lửng Giữa Mặt Đất Và Bầu Trời
79. Lơ Lửng Giữa Mặt Đất Và Bầu Trời

❊ ❊ ❊

Một giờ sau khi rời Hà Nội, Jo xuống khỏi chiếc máy bay đã đưa anh đến Hồng Kông. Hành khách được đề nghị xếp theo từng hàng, lần lượt đi qua một cổng vào đặc biệt được thiết lập sau dịch SARS. Các cơ quan chức năng đã đặt máy soi để sàng lọc ở cổng ra và cổng vào sân bay, khiến các thủ tục nhập cảnh trở nên phức tạp và lâu hơn hẳn.

Khi đến lượt mình, Jo phải điền một bảng câu hỏi dài, những câu hỏi chuyên dùng để điều tra về tình trạng sức khỏe của hành khách, về những người đã gặp, những nơi hành khách đã đến trong tuần trước khi đến sân bay. Jo lơ đãng bịa ra những lời khai của mình, một doanh nhân đi khảo sát thị trường tiềm năng. Có các cuộc họp với dân địa phương không? Tất nhiên là có. Nhưng không ai trong số những người anh đã gặp có triệu chứng của căn bệnh hô hấp nào. Cũng hoàn toàn lơ đãng như thế, anh hoàn toàn không đả động gì đến thời gian ở trong bệnh viện Việt Pháp vào đúng thời điểm bị cách ly, thậm chí không để ý mình đã bỏ qua điều ấy. Lơ đãng cả khi anh cảm thấy cái gì bị nhét vào tai rồi mới nhìn ra cô y tá đang đo nhiệt độ của mình, khuôn mặt cô chỉ thấy hai con mắt lớn lộ ra phía trên khẩu trang. Khi cô gái kiểm tra xong nhiệt độ qua con số nhấp nháy trên màn hình và yêu cầu anh ho thử, Jo không tài nào ho ra được và sau rất nhiều lần cố gắng anh chỉ có thể nặn ra một âm thanh yếu ớt.

Vượt qua hàng rào kiểm tra sức khỏe, Jo đi theo dòng chỉ dẫn lấp lánh đến chỗ băng chuyền trong khu vực nhận hành lý, nơi sẽ trả lại cho anh cái vali.

Jo đi về hướng đấy với tốc độ của một đoạn phim quay chậm. Anh có vẻ là người duy nhất không vội vã như tất cả các hành khách khác. Người nào cũng đeo một cái khẩu trang nhiều lớp. Đến trước băng chuyền, Jo bất giác đưa một bàn tay lên miệng như để kiểm tra xem mình cũng có khẩu trang như thứ anh nhìn thấy trên gương mặt của tất cả những người đang đứng quanh băng chuyền không. Nhưng anh không cảm thấy gì, bàn tay không cảm nhận nổi kể cả cảm giác sờ vào bộ râu trên mặt anh.

Sau khi lấy được hành lý và đi về phía cửa, ngay lập tức Jo đã bị bủa vây bởi vô số lời chào mời của những người lái taxi và bởi một luồng không khí nóng ẩm. Anh dừng lại, đột nhiên cảm thấy mình không thể quyết định bất cứ việc gì hay có được cử chỉ nào. Tất cả sự rối loạn xung quanh anh cũng đột nhiên dừng lại, như thể một bản nhạc đang mở to hết cỡ bỗng nhiên vụt tắt.

Rồi tiếng động lại vang lên, đập thình thịch vào tai anh, những lời mời chào càng trở nên nài kéo và ở gần anh hơn. Một loạt những bàn tay giơ ra định túm lấy vali của anh để dẫn đi. Khi những bàn tay ấy chuẩn bị tóm lấy người anh thì Jo tỉnh lại, bước lùi vào phía trong, vứt lại sau lưng luồng không khí nóng nực. Anh quay lại sảnh sân bay, đi về phía khu khởi hành, đến trước một quầy vé của các chuyến bay giữa Hồng Kông và Mỹ. Rồi mua một tấm vé của chuyến bay sẽ khởi hành 5 tiếng sau đó.

Anh lại quay lại để cái màn hình vừa được trang bị sau khi bệnh SARS bùng nổ soi, rồi sau khi vượt qua các cửa kiểm tra một lần nữa, Jo vùi mình trong chiếc đi văng của phòng chờ VIP trong khi chờ chuyến bay cất cánh.

Đến New York, anh lại về khách sạn mà bình thường anh vẫn ở. Chính cái khách sạn mà anh gặp Wang lần cuối cùng khi hắn vẫn còn khỏe mạnh. Jo ở lì trong phòng, đặt món mang lên ăn trong phòng và không cho nhân viên khách sạn vào dọn dẹp. Anh chỉ nhìn chằm chằm những khu nhà xung quanh, mặc cho tâm trí tự do nhớ lại những mảnh kí ức không theo bất cứ trình tự nào. Gương mặt nực cười của Lượng khi Jo nói với anh ta là sẽ phải tìm được một người con gái ở đó bằng bất cứ giá nào. Gương mặt đau khổ của người bác đã đến tìm anh ở St. Gallen, cái nhìn vô hồn của Nga và gương mặt lo âu của Quỳnh trước khi đưa Jo vào Khu đỏ đến chỗ Wang, bộ râu rậm của Jerome tua tủa sau những đêm suy nghĩ, gương mặt phẫn nộ của người dân bản địa biểu tình phản đối một dự án của anh ở Bolivia.

Đến ngày hôm sau, Jo đặt một chuyến bay đi Zurich. Chuyến bay mà anh cũng đi trong trạng thái vật vờ như hai chuyến bay trước đó. Ở dưới đất hay ở trên trời cũng chả có gì khác nhau cả, anh vẫn cảm thấy mình lơ lửng như thế. Ở dưới đất, những hình ảnh anh mường tượng ra biến thành những cơn bão nhấn chìm anh nhưng Jo thậm chí không để tâm đến việc đó. Còn ở trên trời Jo cảm giác như thể máy bay đang lộn nhào khiến anh úp mặt xuống, lại nhìn thấy những vệt nước lóng lánh như những vệt nước của thành phố mà anh vừa trốn khỏi nó.

Đến đích cuối, Jo lên căn biệt thự nằm trên đỉnh đồi nhìn ra thành phố và mở cửa. Không khí tù túng ập vào mũi anh, phải chờ một lát cho nó bay đi hết. Rồi anh khép cửa sau lưng mình, ngồi xuống trong bóng tối, trên chiếc ghế bành. Những đồ vật trong căn phòng dần dần hiện lên, nhưng sâu thẳm trong anh tất cả vẫn tối sầm và bất động. Anh không cảm thấy gì cả. Jo ngồi như thế rất lâu. Tỉnh táo nhưng tê liệt.

Trước khi đứng dậy bật đèn anh hiểu rằng mình sẽ phải mất rất nhiều công sức để giải quyết ảnh hưởng cú sốc mà các sự kiện trải qua trong mấy ngày vừa rồi đã để lại trong anh. Nhưng anh có thời gian. Bây giờ anh đã về đến nhà. Anh đã đi cả một vòng thế giới để có thể quay lại đây và bây giờ anh có thể dừng lại. Dừng lại. Anh chưa bao giờ cảm thấy cái chỗ này là nhà của mình. Nhưng lúc này chuyện đó không sao cả. Anh chỉ muốn dừng chân.

ười dịch: Trần Hồng hạnh —★— Vùng Cách Ly ebook©MotSAch —★— TVE-4u©cuoicaisudoi Nhà xuất bản: Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lorenzo Angeloni

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.