Tôi đạp xe như điên quay về căn hộ số 9 của mình. Xếp thật nhanh đồ đạc vào vali, để lại vài tờ giấy bạc trên giường vì tôi biết Lượng trước sau cũng sẽ tạt qua. Tôi gọi một cái taxi đến sân bay và nhanh chóng mua vé cho chuyến bay sớm nhất có thể đưa tôi rời Việt Nam. Tôi thậm chí còn không để ý là chuyến bay sẽ tới Hồng Kông. Ở cửa kiểm tra hộ chiếu, nhân viên an ninh chỉ cho tôi thấy tôi đã ở đây quá hạn năm ngày so với visa và bắt tôi phải giải thích lí do. Một cơn ho dữ dội của tôi đã khiến mọi thứ trở nên đơn giản và tôi lập tức được trả lại cuốn hộ chiếu.
Gương mặt lạnh lùng ấy là hình ảnh cuối cùng mà đầu óc tôi ghi lại trước khi máy móc làm những thủ tục còn lại và tôi đến ngồi thụt sâu vào trong ghế của mình. Máy bay cất cánh, bay vượt lên trên những cảm xúc của tôi đang tung tóe thành vô số những vệt nước, trông hệt như những vệt lấp lánh của mảnh đất đang lùi xa dần dưới chân tôi.
V
Tôi kiệt sức rồi.
Tôi đã trút bầu tâm sự, điên cuồng như thể đang lên cơn sốt.
Không biết cô ấy có hiểu được không.
Tôi tự hỏi rồi một giây sau lại tự trả lời
Ngôn từ thì tôi không biết, nhưng cảm xúc thì cô ấy hiểu hết.
Chính sự thấu hiểu ấy đã khiến tôi nói ra,
Đã đưa tôi đến tận đây
Cái nhìn chăm chú, không phán xét đã khuyến khích tôi quay lại quá khứ sau lưng.
Người ta bảo thời gian làm lành vết thương, thời gian nhân từ sẽ giúp ký ức chỉ lưu lại những gì đẹp nhất.
Những điều ta chịu đựng được.
Tôi đã từng tin như thế.
Nhưng tối nay tôi hiểu điều đấy thật sai lầm.