Tôi không hề chợp mắt, cảm giác như mình không phải đang ở trong khoa bệnh bị cách ly trong thế giới thường mà bị chuyển đến một thế giới song hành nhưng ở một chiều khác, nơi tôi không tài nào sắp xếp đúng chỗ các sự việc đang diễn ra. Tôi đã vào đây từ chiều qua nhưng đến giờ vẫn không biết Wang ở đâu, mà thực ra tôi còn không để tâm tìm hắn nữa. Tôi thèm cà phê chết đi được nhưng tự biết chắc là khó kiếm được tách nào ở đây. Tôi đeo khẩu trang lên rồi bắt đầu đi vòng quanh khoa xem có máy tự động bán hàng nào không, đồng thời tranh thủ xem đối tượng tôi đã theo đuổi từ hơn một năm nay đang nằm ở đâu.
Tôi chạm mặt ngay với Nga, cô nhận ra và bước thẳng về phía tôi: “Chào anh Jo, bác sĩ Jerome muốn nói chuyện với anh. Anh làm ơn đến gặp ông ấy ở căn phòng phía cuối kia được không?”
Tôi vào phòng, Râu đỏ đang ngồi đăm đăm nhìn vào một màn hình máy tính. Cái khẩu trang lại vắt ngược lên trán như một phần áo giáp sẵn sàng hạ xuống khi xung trận. Tôi cũng kéo khẩu trang của mình lên trán như thế. “Mời anh ngồi. Hoàn cảnh thế này tôi nghĩ có lẽ chúng ta nên bỏ qua phần lễ nghi.” Tôi gật đầu. “Quỳnh đã nói cho tôi những gì cần biết về anh. Về phía tôi thì chắc anh cũng thấy rồi, tôi là người chịu trách nhiệm cho cái nhóm đã chấp nhận ở lại trong vùng cách ly này. Tại thời điểm hiện tại có khoảng năm mươi bệnh nhân; con số đó nghe thì có vẻ chấp nhận được nhưng trong tình huống này thì như thế là cao, và chắc chắn còn tăng nữa trong mấy giờ tới. Tôi tóm tắt lại cho anh nhé: vùng đỏ dành cho bệnh nhân SARS, tôi không biết chính xác bệnh này là cái quái gì nữa nhưng theo tôi chắc chắn đó là hội chứng viêm đường hô hấp cấp tính; Khu da cam là bệnh nhân nghi ngờ bị nhiễm SARS. Sau đó là khu xanh nhưng chắc chắn khu đấy không phải chỗ làm chúng ta phải đau đầu.
Trước vụ này bệnh viện có khoảng ba trăm người. Nhưng bây giờ chỉ còn lại khoảng sáu mươi người tất cả. Mà dần dần thì số bệnh nhân sẽ tăng lên còn chúng ta thì ít đi.”
Anh ta dừng lời, nhìn về phía màn hình thốt lên: “Căn bệnh toàn cầu đầu tiên của thiên niên kỷ mới, chưa chi tôi đã tưởng tượng ra mấy tiêu đề báo đấy rồi!”, rồi lại quay sang tôi nói tiếp. “Để tôi đi thẳng vào việc nhé, việc anh có thể giúp là ngồi trông màn hình này. Đây là trung tâm thông tin của chúng tôi. Từ đây chúng ta liên lạc với các phòng thí nghiệm kiểm soát dịch bệnh quan trọng nhất ở Mỹ, Canada và châu Âu. Vì thế anh sẽ cần phải để mắt đến các email tới và báo ngay cho tôi hoặc Corinne, anh gặp cô ấy rồi đúng không? Chưa à, ok tôi sẽ giới thiệu Corinne với anh. Anh sẽ phải báo chúng tôi ngay lập tức khi có email nào gửi cho tôi hoặc cô ấy, hoặc email trao đổi giữa các trung tâm được gắn dấu ưu tiên. Chúng tôi sẽ qua đây thường xuyên, nhưng tôi không muốn để màn hình này không ai kiểm soát dù chỉ một phút. Rõ rồi chứ?”
Nếu trong một hoàn cảnh khác thì tôi sẽ không để cho ai nói với mình bằng giọng đấy, nhưng phải rồi, đấy là nếu ở một hoàn cảnh khác. Cuộc nói chuyện khiến tôi lại cảm thấy như mình đang ở trong một thế giới khác. Tôi gật đầu với Râu đỏ. “Còn một việc nữa anh có thể làm. Anh có kỹ năng quản lý đúng không? Thế thì lo việc mua đồ nhé, chúng ta cũng phải ăn để mà sống sót ở trong này. Mấy hôm trước căng tin đã bị đóng cửa, không còn đầu bếp nào nữa. Vấn đề là có vẻ như dân tình sợ không dám mang đồ ăn vào đây. Ông giám đốc lẽ ra đã lo được việc này nhưng vì nhà có tang nên phải mấy hôm nữa ông ấy mới quay lại được. Tay phó thì tôi không nghĩ là biết cách lo liệu. Anh làm được không?” ”Được”. Anh ta nhìn thẳng vào mắt tôi, đôi mắt của anh ta màu lục sậm, tròng mắt có màu như nước ao. Tôi nhìn xuống đôi bàn tay mà trong lần gặp đầu tiên anh ta đã dọa sẽ dùng để xử lý tôi, hai bàn tay ấy to bè, trông chẳng có vẻ gì là của một bác sĩ phẫu thuật. “Anh cần hỏi gì không?” “Có, vụ này rồi sẽ kéo dài bao lâu? Ý tôi là các nghiên cứu của các anh tiến triển đến đâu rồi, liệu có chặn được bệnh dịch này không?” “Cũng may là các bác sĩ đã nhận thức kịp thời mức độ nguy hiểm của virus này. Cũng là nhờ Carlo Urbani... anh bạn Carlo ấy thật là một bác sĩ cừ... nếu không có anh ý thì...” Râu đỏ bỗng nghẹn lời quay ra màn hình máy tính, như thể đang chờ một tin tức nào đó xuất hiện trên màn hình. “Bây giờ Carlo đang ở bệnh viện Bangkok, với cái lũ virus quỷ quái này trong phổi. Không biết anh ấy có qua khỏi không... Nhờ anh ý, nhờ trực giác xuất sắc của anh ấy mà chúng ta đã phản ứng kịp thời và chặn không cho dịch lây mạnh. Chí ít là tôi cũng tin dịch bệnh đã được chặn lại kịp thời. Nhưng ai mà biết được mấy ngày tới sẽ như thế nào, nên cứ phải cảnh giác cao độ”. “Lần này virus cũng bắt đầu xuất hiện ở Hồng Kông phải không? Có người đã kể cho tôi rất kỹ vụ cúm gia cầm...” “Có vẻ là như thế”.
Anh ta lại vần vò bộ râu rậm của mình rồi ném sang tôi một cái nhìn rất lạ, như thể đang tự hỏi có nên tiếp tục cuộc trò chuyện này hay không. “Vấn đề không phải là virus từ đâu đến... mà là sự thờ ơ của con người. Tôi không chỉ nói đến những người không liên quan gì đến cái ngành này mà về chính chúng tôi đây, bác sĩ, nhà nghiên cứu. Cho đến giờ vẫn có đến cả triệu người chết vì sốt rét, vì lao, cả triệu người khác chết vì những chứng bệnh mà phương Tây đã phát hiện và xử lý được từ hàng thập kỷ rồi. Hay tại chúng ta đã quá quen với việc đó rồi? Thời gian gần đây nhiều loại virus xuất hiện ở châu Á, cúm gia cầm, các virus gây viêm màng não mới, rồi bây giờ là SARS. Thế nên tôi tự hỏi mình: Chuyện gì đang xảy ra ở cái châu lục này của thế giới, khi mà nó đang dần dần lấy lại vị thế của mình, nó đang chiếm lại sự chú ý toàn cầu không chỉ qua thương mại hay tăng trưởng sản xuất nội địa mà còn qua cả những thứ như virus, sức khỏe cộng đồng hay sao? Chúng ta đang quan trọng hóa vấn đề, hay chỉ đơn giản là hiện nay chúng ta đã trở nên quá giỏi trong việc phát hiện bệnh? Mà nếu thực sự chúng ta giỏi hơn, thì sao dân tình vẫn chết đến cả triệu người như thế? Sự thờ ơ, thiếu tiền, ưu tiên những chuyện khác. Hoặc có thể chúng ta đang đánh giá thấp những dấu hiệu đầu tiên về việc dân số đã tăng quá nhanh so với mức đảm bảo sức khỏe cộng đồng?” Anh ta kéo lại cái khẩu trang xuống, tỏ vẻ không muốn sa đà vào cuộc tranh luận.
“Anh đừng để ý đến mấy suy nghĩ đấy của tôi. Bị nhốt ở trong này đầu óc tôi cũng phải có lúc xả ra. Điều chắc chắn phải làm bây giờ là cứu sống mấy người bệnh. Nếu mà còn cứu được”.