Jo không hề cưỡng lại những cảm xúc mà những vệt màu xanh đậm ấy gợi lên, mỗi lần đứng trước bức tranh anh lại ở đấy thật lâu để cho những hình ảnh trong quá khứ được những con sóng trong bức tranh đẩy trồi lên, chờ chúng tìm được chỗ của mình.
Đôi lúc anh đến bảo tàng vào cuối giờ chiều, trước khi lên đỉnh đồi để quay về nhà, nhưng cũng có những lần anh vội vã rời khỏi nhà leo một mạch xuống chân đồi, bị thôi thúc phải mở lại khoang hành lý của mình để lôi những ký ức hình ảnh cũ ra sắp xếp lại chon trật tự.
Bước vào bảo tàng Kunsthaus, mắt anh luôn bắt gặp đôi mắt màu lơ nhạt của cô gái trông phòng tranh. Không cần nói một lời nào, cô ta mang cho anh một chiếc ghế gập, hơi cúi đầu cảm ơn khi nhận mấy tờ tiền. Một lúc sau anh sẽ bắt đầu cảm nhận được những xao động đầu tiên của các con sóng, của ký ức, và rồi tiếp đến là những câu hỏi, những giả thuyết trồi lên như lớp bọt trên ngọn sóng, lớp này tiếp nối lớp kia trong một nhịp ngày càng nhanh, không theo trật tự nào.
Wang đã chết rồi, về cái chết của hắn chẳng ai đi ngờ vực chuyện gì, và cũng chẳng có lý do gì để gia đình hắn thắc mắc về việc đã xảy ra. Nhưng Jo, anh đã làm gì trong cái chết ấy? Điều gì đã đẩy anh đi theo những chỉ dẫn của Wang. Hoàn cảnh lúc đó đã khiến những lời hắn nói trở thành một ước nguyện cuối cùng trước khi nhắm mắt. Jo biết rõ hắn cực kỳ sợ bị ngạt, một nỗi ám ảnh Wang chưa bao giờ vượt qua nổi nên đã giúp hắn thoát khỏi cái kết cục
bị chết bởi chính điều hắn sợ nhất đấy, cử chỉ đấy chẳng phải là cao thượng, nhân đạo hay sao? Mặc dù trước đấy mục đích của Jo là tìm cho bằng được Wang, với thôi thúc phải trả thù những gì Wang đã gây ra cho anh, trả thù việc đã kéo anh chìm xuống đáy sâu tội lỗi cùng những kẻ như hắn, nhưng giờ đây khi đối tượng chính đã chết, mọi thứ còn lại có được xóa sạch không? Hay chúng vẫn còn đấy như những câu chữ viết trong kịch bản, từng điều, từng điều của vai diễn ấy?
Càng hòa mình trên các con sóng ấy, bồng bềnh giữa các câu hỏi mà chúng tạo nên, Jo càng nhận ra không có sự hối hận nào trong cái khoang kia cả. Quá khứ của anh là một ký ức nhét đầy những suy nghĩ, hình ảnh, suy tưởng, một đống chất ngất không biết để làm gì, nhưng lại chỉ phát ra một sự trầm tĩnh, êm đềm. Mặt biển trong lòng anh có vẻ vẫn đang hưởng một sự bình thản bất tận.
Không có sự cắn rứt lương tâm nào chọc thủng được lớp vỏ bọc kín những suy nghĩ của anh trong thời kỳ ấy. Nhưng có điều gì đó ẩn nấp ở sâu dưới đó, điều gì đó không muốn nổi lên bề mặt. Nhưng nếu không phải là hối hận thì nó có thể là gì đây?
Có vẻ như anh đã bỏ lại sau lưng câu chuyện về vi khuẩn gây bệnh than. Jo có thể coi, và cần phải coi đấy là một chương đã khép lại trong đời anh, nó đã khép lại với thử thách cuối cùng mà Wang nhờ anh. Nhưng không hiểu sao cái u ám của sự vật vẫn không có vẻ gì là sẽ tan đi. Cũng như hình ảnh gương mặt đau khổ của Quỳnh cứ trồi lên, xen lẫn với gương mặt của Wang trong những phút cuối cùng của cuộc đời hắn.
Quỳnh, phải rồi, lẽ ra chính cô mới là người có quyền đòi Jo giải thích những điều đã nói với Wang trong Khu đỏ, giải thích tại sao anh lại giấu cô quay lại khu đấy lần thứ hai, tại sao anh không hề làm bất cứ việc gì để liên lạc với gia đình Wang, và nhất là tại sao Wang chết, tại sao anh lại bỏ trốn khỏi bệnh viện đúng thời điểm ấy.
Và ký ức lại bắt đầu tròng trành, khiến Jo cảm thấy như mình cũng thuộc về nhóm người chạy trốn mạo hiểm và tuyệt vọng kia, nhóm người mà họa sĩ đã dùng nét vẽ của mình trao lại cho những thế hệ sau, lưu lại dòng thời gian trên tấm toan và khiến những cơn sóng cứ trải dài bất tận.