Tôi quay lại ngồi trước màn hình máy tính, Corrine liếc nhìn tôi qua đuôi mắt khi tôi vào phòng và có vẻ định hỏi xem chuyện gì đã xảy ra, nhưng rồi lại thôi và quay ra đọc tiếp các bệnh án. Đến lượt Râu đỏ vào hỏi tôi xem có tin gì mới không. “Không Jerome ạ, chả có tin gì mới”. “Với từng ấy ứng viên giải Nobel trong giới virus học lẽ ra phải có ai hiểu con quái vật này là gì chứ nhỉ”. Anh ta vừa nói, vừa thả người trên chiếc ghế. Corrine đóng lại bệnh án cuối cùng vừa đọc rồi nhìn lên những tấm phim đang để trên bảng. “Trong khi chờ đợi những nhà khoa học đồng nghiệp giúp chúng ta một tay thì thử tóm tắt lại xem những gì mình làm ở đây nhé, được không?” Jerome đưa tay ra vẻ mời cô nói tiếp. “Từ khi chúng ta bắt đầu thử tìm hiểu căn bệnh, trao đổi với các nhân chứng và lắng nghe bệnh nhân cũng như người nhà nói lại thì có vẻ như phần lớn các trường hợp bị lây đều là do tiếp xúc gần, có thể là trong vòng một hoặc nhiều nhất là hai mét. Chính vì vậy đường truyền chắc chắn sẽ là những giọt chất lỏng tạo ra khi hắt xì hoặc ho. Mật độ virus dày đặc trong đường hô hấp cũng khẳng định điều này. Còn khả năng lây lan qua đường không khí ở khoảng cách lớn thì có vẻ không nhiều. Chính vì vậy biện pháp phòng ngừa chúng ta đã thiết lập cách đây vài hôm có vẻ là hợp lý, cũng như những quy định mà chính phủ Việt Nam áp dụng cho các bệnh viện. Tin tốt đấy chứ, anh không nghĩ thế sao?” “Ừ, tin này chắc chắn là tốt rồi. Anh không nghi ngờ
gì chuyện chúng ta có thể chặn lại bệnh dịch này trước khi nó gây ra thảm họa. Vấn đề là anh không biết khả năng chúng ta có dừng được bệnh dịch ở trong bệnh viện này không. Cho đến bây giờ anh vẫn chưa có một chút phản hồi nào về tác dụng của thuốc. Chúng ta đang thử kết hợp đủ kiểu. Đến bây giờ anh có thể viết hẳn cẩm nang hướng dẫn chuẩn bị các loại cocktail bệnh viện, các liều lượng, các loại thuốc cho từng trường hợp. Amoxicillina, Ciprofloxacina, Amantadina, Rimantadina, Relenza, Tamiflu, vài giọt cortisone và paracetamol cho đủ.”
Chúng tôi còn chưa kịp cười thì một y tá đã vào nhờ Corrine đến xem cho một bệnh nhân đang kêu ca rất nhiều. Corrine đứng dậy, máy móc đeo khẩu trang vào rồi nhẹ nhàng đi ra, cánh cửa đóng lại sau lưng cô. Jerome lại gần bảng chiếu quan sát các tấm phim chụp lần lượt từng cái một, từ các góc khác nhau như thể đang đứng trước một tác phẩm nghệ thuật và cố gắng tìm được những chi tiết bí mật mà nghệ sĩ muốn gửi gắm phía sau tác phẩm của mình. Rồi anh ta quay lại, ngồi xuống bàn làm việc và nhìn tôi. Tôi nghĩ chắc anh ta cũng giống Corrine chuẩn bị hỏi tôi xem có chuyện gì xảy ra, cuộc nói chuyện vừa rồi với Quỳnh ắt hẳn đã để lại dấu ấn rõ rệt trên gương mặt tôi.
“Tôi không muốn thọc mũi vào chuyện của anh, Jo ạ. Nhưng anh ở đây bốn ngày rồi và đến bây giờ thì đã hoàn toàn nhận thức được những nguy hiểm ở trong này. Thế sao anh không đi đi?” Tôi nhìn anh ta với vẻ ngạc nhiên mặc dù câu hỏi ấy là hợp lý, thậm chí là hiển nhiên.
“Nhưng tôi tưởng bệnh viện bị cách ly cơ mà”. Ngôn ngữ cơ thể của Râu đỏ tỏ rõ sự khó chịu trước câu trả lời của tôi. “Thôi đừng có giả vờ. Cái lúc tôi tuyên bố về bệnh dịch thì rõ ràng là tôi không muốn để anh đi mặc dù tôi hiểu ngay là anh chỉ lợi dụng cái cớ là bệnh viện bị cách ly. Đừng có nói là anh ở lại đây với lý do đấy. Quỳnh có kể đôi chút về anh cho tôi nghe. Cô ấy bảo anh chỉ có một mình, không người thân, không gia đình. Anh đến đây để tìm kiếm cơ hội làm ăn, nhưng vẫn chưa có gì cụ thể cả. Tóm lại, nếu có ra khỏi đây đi chăng nữa thì anh cũng chẳng phải mối nguy gì lớn cho những người khác”. Rồi anh ta nhìn tôi với đôi mắt lục sẫm mà lúc nào cũng khiến tôi liên tưởng đến mặt ao. Lần này trên mặt ao nổi lên vài vòng sóng châm biếm.
“Thế anh có muốn biết sự thật là thế nào không? Bản thân tôi cũng không biết tại sao tôi ở lại. Ban đầu, đúng là tôi đến đây vì một số chuyện liên quan đến Quỳnh. Tôi muốn gặp cô ấy, muốn biết cô ấy có khỏe không? Còn bây giờ tôi cũng không biết việc gì giữ tôi ở lại đây nữa. Có thể vụ cách ly này đang thay đổi quan điểm của tôi. Ở lại đây khi đang khỏe mạnh nhưng biết rằng tôi có thể lây bệnh bất cứ lúc nào khiến cho tôi nhìn mọi vật bằng một con mắt khác”.
Anh ta nhìn tôi, tôi quan sát lại. Với Râu đỏ bao giờ tôi cũng cảm giác chung chiêng trên một sợi dây, hơi nghiêng về phía này và chúng tôi sẽ trở thành những người bạn thân có thể ôm nhau, có thể chia sẻ cuộc đời, chuyện phiếm đến tận đêm khuya. Còn chỉ hơi nghiêng sang bên kia thì lại có thể xô xát bất cứ lúc nào và chúng tôi có thể choảng nhau chí tử ngay ở đây.
Râu đỏ quay ra xem mấy tấm phim rồi ngồi xuống liếc sang chỗ thư vừa in ra. Sau khi ném lại mấy tờ giấy lên bàn anh ta lặng lẽ nhìn xuống tay mình. “Cách ly... những việc cần ưu tiên... thứ bậc sự vật và ý nghĩa của chúng... chà, tôi không biết nữa. Tôi đã phải cố gắng để tìm ra một ý nghĩa cho sự vật, không chỉ trong cuộc sống hàng ngày. Hôm nay thì chống lại virus, hôm qua thì chống lại tiêu chảy, bệnh sán, còn ngày mai ai mà biết sẽ phải chống lại gì nữa. Một ý nghĩa được tạo bởi một tấm ghép với rất nhiều miếng ghép, những con người, những hành động khác nhau cần phải quan sát, phải thấu hiểu”. Rồi anh ta nhìn ra phía trước mặt, hai bàn tay đan chéo vào nhau, những ngón tay bồn chồn.
“Rồi đến một lúc nào đấy đột nhiên xuất hiện một miếng ghép không khớp với những mảnh khác. Thứ tự sự vật lại bị đảo tung không còn ý nghĩa gì nữa. Mỗi lần như thế tôi lại tức giận, tự vấn số phận, tra hỏi nó, tính sổ với cái kiểu kỳ quặc, lập dị, khó hiểu của nó. Nhưng càng tự hỏi tôi càng giận đến mức điên tiết lên chỉ muốn tóm được số phận, bóp cổ cho nếm mùi đau khổ như nó đã gây ra cho người khác”. Bây giờ thì trông anh ta lại giống với con yêu tinh trong truyện tranh tôi từng đọc khi còn bé.
“Rồi khi cơn bão lắng xuống, số phận lại trở lại bình lặng giống hệt như một trận chiến thất bại mà không hiểu sao tôi không thể từ bỏ. Đấy cuộc đời với tôi là thế đấy, một trận chiến thất bại nhưng mà tôi không được phép từ bỏ.” Rồi Râu đỏ nhìn lên phía tôi nói với một giọng thân thiện chưa hề có. “Nếu anh nghĩ ở lại đây có thể giúp anh tìm ra được những quan điểm mới thì chúc anh may mắn. Chắc chắn tôi sẽ không phải là người phá ngang anh rồi.”