Thế rồi đến một ngày tôi đã bước qua cánh cổng của một trong những ngân hàng mà hồi sinh viên khi đi dạo ở Bahnhofstrasse tôi từng nghĩ không thể nào vào được.
Tôi không chỉ vào mà còn được những nhân viên ở đấy coi như một khách hàng quen có đầy đủ uy tín và tiềm năng để được đón tiếp theo cách trang trọng nhất. Tôi làm việc với họ về các tài khoản được mã hóa của mình, những sao kê bảo mật được kính cẩn chuyển cho tôi, với các loại ngoại tệ và các số dư được tô đậm.
Tất cả những cái đó đã có lúc khiến tôi cảm thấy hồi hộp, một cảm giác xúc động, một khoảnh khắc vui vẻ.
Tuy chỉ kéo dài có vài giây, nhưng tuyệt vời.
Phải, thật tuyệt vời.
Mỗi khi rời ngân hàng tôi lại có cảm giác như chui ra từ một hang núi nơi có mỏ vàng bất tận. Trong đó chỗ nào cũng nói về tiền. Trong đó là những tài sản khổng lồ, mang tên của những người có quyền hạn vô tận. Những thành viên của câu lạc bộ 1%: rất ít người, nhưng với tham vọng của cả địa cầu.
Ở câu lạc bộ 1% ấy, cái nhóm nhỏ đã lọt thoát được mô hình thống kê ngày xưa, còn có nhiều điều tôi không hề biết. Trong đấy không chỉ có những kẻ được thừa kế những khoản kếch xù, những nhà quản lý hay thành viên các tập đoàn đa quốc gia. Trong cái mỏ vàng mà tôi lách được vào ấy, không chỉ có những người nổi tiếng, nhà vô địch, diễn viên, ca sĩ... những kẻ kiếm được những món cực lớn và thường là trốn thuế, lách luật mà còn có cả những kẻ như tôi, hoạt động không từ thủ đoạn nào trong vùng phi pháp, cái vùng nhờ nhờ mà tôi thấy ở trong đó thoải mái đúng như môi trường của mình.
Trong đấy còn nhiều thứ nữa. Những cá thể giấu mặt sau những tài khoản mã hóa, những kẻ không thuộc về bất cứ loại nào, chỉ được nhắc đến bằng mã hoặc số, những kẻ không cần phải định kỳ đến kiểm tra tình hình đầu tư. Loại người không cần phải ra mặt.
Trong số đó có những kẻ đến từ đáy ngầm. Các khoản lợi nhuận kiếm được ở đấy chỉ bị kiểm tra qua quýt về nguồn gốc, những nơi không ngặt nghèo gì, vài ngân hàng sẽ công khai sau.
Nhóm ngầm đấy cũng cất giấu những khoản lợi nhuận bẩn trong cùng một hang. Tôi định nghĩa đáy ngầm thế này: tầng thấp nhất mà con người chui xuống, nơi lợi nhuận kiếm được lên đến mức không tưởng.
Vùng xám hay đáy ngầm, địa bàn tôi hoạt động đầy những kẻ mà tôi có thể liếc mắt là nhận ra khi chạm trán trong sảnh khách sạn hay phòng chờ sân bay.
Không chỉ vì vẻ mặt, mà vì cử chỉ, cái kiểu vừa quyết đoán vừa cẩn thận, vừa trịnh thượng vừa thận trọng.
Những kẻ biết rõ khi đã thuộc vào nhóm đó nghĩa là sẽ phải quay lưng ngay sau khi lấy được tiền. Không chỉ để tập trung vào vụ làm ăn sau mà là để bơ đi những hậu quả của vụ vừa kiếm được.
Hậu quả để lại cho những người trong 99%.
Điều đấy đúng cả cho những phi vụ trong vùng xám, địa bàn của tôi.
Tôi cũng nhận mặt được ngay những kẻ tạm gọi là đồng nghiệp, kể cả những kẻ không gây nghi ngờ, những người mà mới nhìn chị sẽ không thể nghĩ họ làm những việc đấy.
Những người không tạo ấn tượng gì.
Wang thì khác... Hắn tạo ấn tượng với tôi, nhiều là khác.
Tôi đến Hà Nội lần đấy với ý định thanh toán vài chuyện hắn đã làm với tôi. Tôi quyết tâm sẽ phải thanh toán cho bằng được và tôi chắc trước sau mình sẽ thành công.
Giờ để tôi kể cho chị chuyện với hắn là thế nào.