Tôi chìm vào trong giấc ngủ với giấc mơ có thể nói với cô ấy những tình cảm của mình. Chắc tôi ngủ được khoảng bốn tiếng. Còn bây giờ Quỳnh đã lại đang mặc quần áo với những cử chỉ quen thuộc của mình rồi nhanh nhẹn cột tóc thành đuôi ngựa. Thấy tôi đã thức cô ấy bèn ngồi xuống bên thành giường. “Nếu như Wang có thể nói được em sẽ bảo anh ấy là anh ở đây”, rồi nhìn thẳng vào mắt tôi, “Nếu anh ấy đồng ý em sẽ đưa anh lên phòng bệnh. Anh sẽ phải mặc đồng phục và có khẩu trang bảo vệ. Ở đây không còn nhiều đồ bảo hộ nữa nhưng em sẽ cố xoay sở”. Cô dừng lời nhưng vẫn không thôi nhìn xoáy vào tôi. “Với một điều kiện, anh sẽ phải giúp em đưa anh ấy ra khỏi đây”. “Đưa anh ấy ra khỏi đây là thế nào hả Quỳnh? Em chả nói với anh là anh ấy đang ở trong tình trạng rất nguy kịch, phải thở hỗ trợ cơ mà”. “Em chỉ cần anh giúp em liên lạc với gia đình anh ấy để báo cho họ về tình trạng nguy kịch của Wang. Em không nghĩ là ở đây có thể cứu được các bệnh nhân trong Khu đỏ, mặc dù Jerome đã rất nỗ lực và tin rằng sớm muộn sẽ tìm ra cách chữa loại virus này”. “Nhưng em không nghĩ Jerome sẽ phản đối chuyện này sao?” “Có thể thế nhưng mà trước đây anh ấy cũng có đồng ý để bệnh nhân số 0 ra đi đâu? Nhưng rồi gia đình cương quyết đưa đi thì anh ấy phải chịu. Nhà đấy đã thuê một máy bay cấp cứu và đưa bệnh nhân về một bệnh viện ở Hồng Kông”.
Nhưng rồi anh ta cũng có qua khỏi đâu? Anh nhớ như thế mà!” “Em biết nhưng với Wang thì mọi thứ lại khác. Theo những điều mà Wang kể cho em thì gia đình anh ấy rất có thế lực, có phương tiện. Nên em chắc nếu như họ biết tình trạng anh ấy thế nào thì sẽ đến đón anh ấy ngay”.
Cô đặt một tay lên tay tôi. “Em xin anh, Jo, em cảm thấy đấy là cách duy nhất mà em có thể giúp anh ấy. Và nếu như anh là bạn của anh ấy thì anh cũng phải giúp anh ấy. Anh phải liên lạc được với gia đình anh ấy. Em xin anh đấy”. “Anh không biết gì nhiều về gia đình anh ấy. Nhưng anh sẽ cố thử liên lạc thông qua vài người bạn xem có thể tìm được họ không!”
Cô thoáng mỉm cười. Từ khi vào đây bây giờ tôi mới thấy cô cười. Rồi cô đi ra sau khi lướt nhẹ môi qua môi tôi.
Thường thì một nụ cười sẽ kéo theo một nụ cười khác. Nhưng lần này thì cơ chế đấy không hoạt động. Nụ cười của Quỳnh chỉ làm nhen nhóm trong tôi một cơn bão mà tôi chỉ muốn lôi được nó ra ngoài nhưng không thể. Jerome đã không thể hét lên thành lời và tôi cũng không thể lôi được cơn bão trong lòng mình ra. Không một giọt nước mắt. Không gì cả. Tôi cảm thấy cơn sốc của mình đang biến thành nước mắt nhưng rồi có gì đó lại ngăn không cho dòng thác đổ xuống. Một cái gì đó vô hình nhưng lại rất mạnh, ràng buộc với Quỳnh. Cô ấy lẽ ra chỉ là một phần đời tôi sẽ để lại sau lưng khi đã vào được trong này. Nhưng từng ngày trôi qua phần đời ấy lại trở thành tương lai tôi hướng đến sau khi ra khỏi đây. Hướng đến điều có thể có. Trong khoảnh khắc đó, trong khoảnh khắc đen tối lan dần như một bóng ma, tôi sợ mình sẽ chìm đắm trong dòng cảm xúc ấm áp mỗi khi tôi buông thả, mơ mộng nghĩ đến cuộc sống có Quỳnh ở bên cạnh. Sung sướng và đau khổ, cuồng loạn trộn lẫn vào nhau thành một dòng năng lượng mà tôi cảm thấy chạy rần rật trong bụng rồi biến thành một cơn đau thắt ngực khiến tôi điếng người, nghẹt thở. Tôi chạy ra ban công nơi hôm trước Jerome đã hét lên tiếng hét câm lặng của anh ta và gập người lại giống như anh ấy. Tôi muốn nôn được ra nỗi đau khổ ở trong tôi. Tôi muốn nhìn xem cái thứ ôi thiu, kinh tởm trong người mình có màu gì. Nhưng dòng sông ngầm, nỗi đau đớn của tôi không muốn trồi lên mặt đất. Ý chí của tôi ra lệnh cho nó nhưng nó không thèm đếm xỉa.