Nhưng khi nhìn vào gương mặt tay đàn ông mà tôi hay phải gặp nhất trong thời gian ấy thì lại không có một sự tương đồng nào hết.
Lượng là một tay rất quái, không giống ai.
Được ít lâu tôi bắt đầu quen với các diễn biến kịch tính trên nét mặt anh ta, từ tươi cười thành nghiêm nghị, nhăn nhó, đôi khi pha với vẻ bứt rứt hay lo lắng, tất cả những biểu cảm đấy hiện lên rất thường xuyên. Những thay đổi của thời tiết mà tôi thậm chí không để ý có lẽ đã nhiễm vào nét mặt anh ta, cũng thất thường y như thế.
Cuối cùng anh ta cũng tìm được đầu mối giúp tôi tìm người con gái kia, Lượng chọn kiểu mặt tươi cười, rồi với cái vẻ vừa nể trọng vừa đồng lõa, anh ta bảo tôi. “Mình bắt đầu từ cô em họ tôi, bác Jo ạ. Nó làm lao công trong bệnh viện Việt Pháp. Tính nó đố kỵ lắm nên lúc nào cũng dò xét xem những đứa con gái khác ăn mặc thế nào, quyến rũ đàn ông kiểu gì, có mẹo trang điểm gì mới không. Nếu cái cô mà bác cần tìm làm việc ở bệnh viện đấy thì Liên thế nào cũng biết.”
Lần nói chuyện đấy đã mở ra cuộc truy lùng của tôi.
Các chuyến thăm bệnh viện của tôi ngày càng nhiều lên. Với cái vỏ nhà đầu tư đang đi tìm kiếm cơ hội làm ăn, tôi có cớ đến làm việc với các phòng hành chính bệnh viện, để loanh quanh cố tìm một gương mặt khả dĩ phù hợp với đối tượng mà tôi đang tìm kiếm. Tôi đến thăm cả Viện Y học cổ truyền dù biết rằng khó mà có khả năng Wang làm việc với họ. Nhưng tôi không muốn bỏ qua bất cứ khả năng nào để kiểm chứng giả thuyết của mình.
Mỗi khi ra khỏi bệnh viện, tôi lại tạt vào một quán ăn gần đấy, hy vọng trong lúc thử một bát phở hay một suất bún chả may ra nhìn thấy ai đấy có thể cho tôi vài gợi ý. Tôi cứ ăn như thế ở ngoài đến mức bây giờ tôi đã quen ngồi trên mấy cái ghế đẩu thấp lè tè mà ăn.
Trong khi đi từ cuộc hẹn này đến cuộc hẹn khác, tôi cố ấn định cho mình những tiêu chí về vẻ đẹp của những người con gái mình gặp, như một cách để tự an ủi rằng tôi không để lọt mất đối tượng của mình. Mà những vẻ duyên dáng và gợi cảm, sôi động và tự tin vây xung quanh thì có vẻ như cố tình mời gọi, thu hút sự chú ý của tôi.
Người con gái tôi tìm chắc chắn phải rất đẹp, điều đó khiến tôi nhiều khi phải ngắm những gương mặt và thân hình đẹp quanh mình lâu hơn lẽ thường. Mà trong những giờ lang thang đi bộ hoặc đạp xe tìm kiếm, tôi nhìn thấy nhiều vô kể. Vẻ giản dị trong cách đi đứng, trong cử chỉ của họ làm tôi ngưỡng mộ. Trong lúc loanh quanh rình mồi như mèo tìm chuột, tôi nhớ lại cái cách mà tay bạn giới thiệu Lượng cho tôi từng tả về họ. “Rồi cậu sẽ thấy ở đấy những người đàn bà có gò má cao nhất, hông hẹp nhất và cử chỉ thì kiêu hãnh nhất!”
Khắp nơi xung quanh tôi là những đuôi tóc buộc cao tung tẩy theo cử động của thân thể, của mái đầu, những làn tóc rung nhẹ đấy như thể có cuộc sống riêng làm tôi ngơ ngẩn.
Còn hàng đêm, ở ngôi nhà mang số 9 của mình, tôi bắt đầu quen với tiếng rao xa xa Ai bánh mì, bánh ngọt đây lúc trời bắt đầu rạng, khi tôi vẫn còn đang nửa mơ nửa thức.
Lượng qua nhà tôi khá đều để báo cáo tình hình, thường là tạt qua nhanh buổi tối để kể cho tôi về những đối tượng mà em họ anh ta lọc vào danh sách đối tượng tiềm năng. Liên có quen vài người trong số đấy nhưng không ai tên là Minh cả. Thế nên anh ta khuyên tôi nên đến gặp trực tiếp.
Tôi nhận lời, mặc dù nghe qua miêu tả thì khả năng đấy đúng là đối tượng tôi tìm gần như là số không.
Xung quanh tôi mọi thứ vẫn đang diễn ra vừa sôi động lại vừa bình thản. Tôi để mặc cho dòng đời ấy cuốn mình đi, quen dần với những cử chỉ thường nhật lặp đi lặp lại: kia là một bà đứng tuổi ngồi trên vỉa hè bới tóc một cô khác trẻ hơn để nhổ tóc bạc, cứ như thể họ đang ngồi trong buồng tắm nhà mình; còn kia là bác xe ôm đang lười biếng ngả mình trên yên xe, hai bàn tay bắt chéo sau gáy y như đang nằm trên võng, thỉnh thoảng lại liếc quanh xem có khách nào không; trước quầy bán hoa quả là một người đàn ông cụt một chân ngồi trên xe lăn, đang tự cuốn một điếu thuốc lúc tôi bước ngang qua, bàn tay ông cử động máy móc cách biệt với cái nhìn chăm chăm vào người qua đường; đám đông nữ sinh ùa ra khỏi cổng trường trong đồng phục áo dài trắng, hệt như đàn linh dương bị một phát đạn làm náo loạn.
Trong cái khối sống động không ngừng ấy, tôi cố tìm gương mặt người phụ nữ kia, để bắt đầu kế hoạch của mình. Nhưng tất cả những mô hình đáng tin cậy trước đây đã từng giúp tôi thoát khỏi bế tắc, tất cả những nguồn lực phong phú tôi có thể vận dụng, đầu óc sáng tạo vô tận của tôi đều không giúp gì cho tôi được.
Với những thông tin ít ỏi có được, tìm kiếm người phụ nữ ấy quả là một việc điên rồ.
Nhưng tôi muốn chấp nhận thách thức đó. Tôi đã từng đặt cược nhiều lần trong quá khứ những cú mạo hiểm hơn nhiều, và tôi học được một điều là, để thắng thì phải biết kiên nhẫn chờ đợi đến cơ hội của mình.
Vì tôi biết chắc một điều và chỉ một điều: tôi đã quyết tính sổ với Wang. Ngoài việc đó ra thì lúc này tôi không còn thiết điều gì khác trên đời hết.