Kể cả khi nói về Yvonne, câu chuyện của Jo cũng không có một trật tự nào. Dù vậy mỗi lần khi anh hỏi, cô gái câm đang lắng nghe anh kể vẫn viết lên vài từ ngắn gọn trên tấm bảng đen an ủi anh là cô vẫn đang theo được câu chuyện.
Yvonne đã đi rất nhanh khi cô trèo lên những bậc thang lối vào căn biệt thự trước khi nhìn Jo lần đầu tiên, rồi sau đó cô đã bước vào cuộc sống của anh cũng nhanh như thế, dập tắt tất cả những nỗ lực định thoát khỏi vụ nhờ vả mà anh lỡ nhận lời vì nể tình láng giềng. Sự hăng hái tự tin toát ra từ cô đã xuyên thủng lớp hàng rào phòng ngự mà anh đã dựng lên để ngăn chặn cái thứ mà Jo đã sai lầm nhận định là một mối phiền toái trót vơ vào.
Yvonne am hiểu về bất cứ lĩnh vực đàm luận nào, tỏ ra có tư duy độc lập cũng như có nhận định riêng sâu sắc. Cô biết cách quan sát sự việc một cách sáng suốt khách quan trước khi đưa ra kết luận, như thể được sự trợ giúp một cách trái khoáy từ con mắt lác của mình.
Việc cô muốn gặp anh vì khi học ở trường FIT, cô đã được nghe kể về thành tích lẫy lừng của người sinh viên nổi tiếng cách đây hai mươi năm khiến đến lượt Jo bắt đầu tìm kiếm những điểm chung ở cô, những điểm trong cách nói, trong suy nghĩ tương đồng với anh trong cái thời trai trẻ ngày xưa, khi anh quyết tâm vào câu lạc bộ quý giá kia bằng được. Nhưng Jo không tìm thấy bất cứ điểm tương đồng nào với người con gái trước mặt anh.
Trước tiên là vì cô ấy có một xuất phát điểm khác anh. Cùng học Đại học ở FIT, nhưng ngoài việc chung trường thì Yvonne không hề cần phải vùi đầu nghiên cứu các mô hình kinh tế để cố tìm đường len vào nhóm người có đặc quyền chi phối thiên hạ. Cô sinh ra đã ở trong số đó rồi, nơi mà thời còn học ở FIT anh thậm chí còn chưa tưởng tượng ra nó nằm ở đâu.
Nhưng bản thân cô cũng phải quyết định con đường của mình. Khi Jo lắng nghe cô kể những lý do mà tập đoàn đa quốc gia của gia đình cô cương quyết bảo vệ quan điểm sẽ phải đưa những tổ chức về biến đổi gen đến châu Phi, anh thấy họ không chỉ không hề chung quan điểm mà còn trái ngược nhau trong cách xử lý công việc. Không phải là những khác biệt trong ý kiến của mỗi bên về những chủ đề anh và cô trò chuyện mà là vấn đề lý tưởng bên trong.
Jo đã tập trung nỗ lực bản thân vào việc làm giàu cho bản thân mình, chuyển từ lĩnh vực này, quốc gia này sang lĩnh vực, quốc gia khác với tinh thần của một người cần hoàn thành nhiệm vụ được trao, một nhiệm vụ với những hành động rõ ràng được thể hiện trên báo cáo khi hoàn thành. Những nhiệm vụ như thế cứ liên tục tạo ra giá trị và chất thêm tiền vào tài khoản của anh. Còn Yvonne lại hành động vì một nguyên nhân trái ngược, thể hiện rõ ngay từ khi cô đang học hỏi để có thể gánh vác trách nhiệm lớn hơn trong tập đoàn. Mặc dù cuối cùng thì kim chỉ nam cho hoạt động của tập đoàn vẫn là lợi nhuận, nhưng quan điểm cá nhân của cô đối với các sự việc lại khác.
Cô tin vào ý nghĩa công việc của mình. Những trở ngại phải vượt qua, những cuộc chiến sẽ phải chiến đấu, lợi nhuận mà tập đoàn cần thu được đều nằm trên nền tảng là niềm tin mà Jo có thể cảm thấy được khi nghe cô nói. Yvonne tin rằng việc mở rộng quy mô hoạt động của tập đoàn chính là để cải thiện cuộc sống của con người, của người dân những nước đang phát triển, chính những người mà Jo chứng kiến họ biểu tình phản đối khi anh mang dự án tới. Đấy chính là những nơi Jo đã góp phần khiến cho chi phí bỏ ra cho các dự án cơ sở hạ tầng lớn có vẻ tương xứng với các tiềm năng chúng mang lại. Còn về phúc lợi của những dự án, việc những lợi ích của dự án có bao giờ đến được với người dân không thì anh chưa từng thấy cần đến một niềm tin sắt đá. Những người dân, đàn ông hay thậm chí phụ nữ có thể bị bắn trúng bởi chính những vũ khí mà anh đã khéo léo thương thuyết bán cho các chính phủ để phục vụ cho việc giải phóng dân tộc hoặc cho những cuộc nổi dậy.