Chị biết không, sau hơn mười năm, đến tận bây giờ khi nghĩ lại những ngày đấy tôi lại mỉm cười.
Dù tôi không phải là người hay cười. Tôi chưa bao giờ là loại người hài hước, thích nói chuyện vui hay gây cười cho người khác. Còn khi nghe người khác kể chuyện cười, tôi cũng chỉ phản ứng nhẹ nhàng, rất hiếm khi có thể làm tôi phá ra cười.
Cười không hợp với tôi, tôi thấy không có lý do gì để toét miệng ra cả. Những điều mà người khác thấy hài hước thì tôi lại không hề thấy vui nhộn. Tôi không quan tâm đến sự châm biếm chế giễu các thói hư tật xấu, các chi tiết tầm thường trong những chuyện ngồi lê đôi mách hay những vụ cắm sừng, ngoại tình. May ra chỉ có những cảnh trớ trêu mà người ta bất ngờ rơi vào là có tí buồn cười.
Tóm lại là hài hước không phải thế mạnh của tôi, nên chị biết việc tôi tự cười chuyện của mình phi lý đến thế nào!
Nhưng giờ đây khi nhìn lại quãng thời gian quen Quỳnh thì tôi thấy hoàn cảnh đấy quả là hài hước, hay nói đúng hơn là kỳ cục.
Tôi đã đến nơi đó hơn hai tháng để tìm người phụ nữ mà theo kế hoạch sẽ giúp tôi lần ra dấu vết của một người khác, người tôi cần tính sổ chuyện cũ. Đấy là mục đích nhưng kế hoạch cụ thể thì chưa có. Và mặc dù trực giác mách bảo tôi đang đi đúng đường nhưng thực ra tôi vẫn chưa có được bất cứ một bằng chứng xác thực nào về chuyện Quỳnh chính là người phụ nữ tôi tìm và tôi sẽ lần được đến Wang thông qua cô ấy.
Quỳnh nói rất ít, kể cả về cô lẫn về công việc; cách nói của cô ấy về việc gì cũng chỉ thoáng qua, như kiểu những vệt màu nước nhẹ nhàng chỉ tạo nên những hình khối mờ nhạt. Và nhất là cô ấy không hỏi bao giờ. Không hỏi bất cứ chuyện gì, trừ những câu thông lệ quen thuộc, mà cả những câu ấy cô cũng chỉ hỏi với vẻ xa cách, không tò mò, như thể đang làm cho phải phép, để không tỏ ra thiếu quan tâm làm mất lòng người đối diện.
Nhưng cách biểu đạt hết mình của Quỳnh khi chúng tôi làm tình với nhau thì khác hẳn. Thân thể cô ấy dường như muốn hét lên, lần nào cũng vậy, thân thể cô ấy truyền đi những giọng nói, những âm thanh vút cao, y như một nhạc cụ mà sau khi ta chạm vào vẫn còn rung lên mãi, trong một quán tính tưởng như bất tận. Ngay từ lần đầu tiên trong căn hộ số 9 của tôi, cô ấy đã luôn như thế.
Một vài lần, thật ra là rất hiếm hoi, khi cô ấy hỏi câu quen thuộc và tôi trả lời mình sẽ đến, Quỳnh dừng lại một lúc để nói với tôi hôm sau cô ấy sẽ dẫn tôi đến chỗ nào, hay kể chuyện gì cho tôi. Những lúc ấy điều cô nói lại rất rõ ràng chi tiết, bức màu nước chuyển thành tranh sơn dầu sắc nét, còn tôi...
... Càng lúc tôi càng nhận ra Quỳnh đặc biệt hấp dẫn đến thế nào, vẻ đẹp của cô, phong thái của cô, cách biểu đạt nhẹ nhàng, sự chậm rãi trong cử chỉ, lời nói của cô, hay cái nhìn xa xăm thỉnh thoảng sà xuống tôi rất nhanh mà lại rất chậm. Từ cô toát ra vẻ mời gọi mà những kẻ chuyên đi tìm kiếm những chiến tích mới không thể bỏ qua, một con mồi hiếm đáng để thêm vào bộ sưu tập. Quỳnh là mẫu đàn bà để cánh đàn ông ca tụng vẻ đẹp, sự gợi cảm, khiến đàn ông khao khát chinh phục để sau đó huyênh hoang về chiến tích của mình.
Chị tin tôi đi, khi bọn đàn ông khoe khoang với nhau thì không có gì đọ được với những chiến tích giường chiếu, những chuyện khác kể cả đầu cơ tài chính, mua bán công ty, áp phe triệu đô gì đi chăng nữa cũng không thể khiến đàn ông tự hào bằng chuyện đấy. Những vụ chinh phục được kể lại với vẻ huênh hoang, thô bỉ và thường là bằng những giọng kích động dâm dục.
Còn tôi, mỗi khi ngắm Quỳnh tôi lại hình dung những lúc Wang khoe khoang thành tích chăn gối của hắn ở Việt Nam, mỗi lần lại thêm thắt vài chi tiết mới. Nhưng lần này tôi sẽ không chỉ ngồi yên nghe hắn mà sẽ tiếp lời và kể thêm cách Quỳnh với tay gài lại áo ngực, cách cô hất tóc ra sau, rồi chờ xem nét mặt Wang sẽ cau lại rồi hoang mang đến thế nào.
Thời kỳ đó tôi không chỉ đắm mình vào cảnh đấy. Tôi còn tưởng tượng ra mình tìm ra Wang, bắt hắn chui lại vào trong một cái tủ, mắt bịt kín, mồm dán băng dính, còn tôi ngồi đấy thưởng thức cảnh hắn cuống cuồng sợ ngạt, kệ cho hắn có thể sợ đến chết.
Hay cảnh tôi đối mặt với Wang, nói thẳng vào mặt hắn là đằng sau vẻ can trường phô trương, sau cái kiểu coi mình hơn người, sau cái vẻ lì lợm thì hắn chỉ là một thằng hèn, một cục phân giống như hàng loạt những thằng thối tha ở khắp mọi nơi trên Trái đất này.
Phải, tôi sẽ làm như thế, nhưng chỉ vừa tưởng tượng ra cảnh ấy thì trong tai tôi bỗng vang lên tiếng cười mỉa mai của hắn, to dần, chát chúa không dừng trộn với những lời của hắn mà tôi nghe được rành rọt: “Tao bí ẩn, tao biến đổi, lây lan như virus ấy Jo ạ, mày vẫn không hiểu ra à?”