Căn bệnh ác tính mà Liên kể cho Lượng thật ra đã có một cái tên lúc cô nghe lỏm cuộc trao đổi: Hội chứng viêm đường hô hấp cấp tính nặng do virus, được cả thế giới sau này biết đến với tên viết tắt là SARS.
Chị có nhớ bệnh đấy không, hồi đó chị có nghe nói về dịch SARS không?
LÀM SAO TÔI QUÊN ĐƯỢC CƠ CHỨ. BÁC TÔI ĐÃ CẤM TÔI RA KHỎI NHÀ CẢ THÁNG TRỜI.
Bác của chị không phải người duy nhất tìm cách phòng tránh như thế đâu. Sau khi các cơ quan y tế thông báo về căn bệnh và các biện pháp được áp dụng để ngăn chặn nạn dịch, cơn hoảng loạn đã lan ra nhanh chóng.
Khi tôi nhận được mẩu giấy Lượng để lại thì vẫn chưa có tuyên bố chính thức nào ở Việt Nam về căn bệnh mới. Nhưng Tổ chức Y tế Thế giới đã kịp nhận ra một loại viêm phổi lạ, lên đến 150 ca chưa xác định được rõ nguyên nhân. Trong những nước bị đưa vào danh sách nguy cơ có cả Việt Nam. Bệnh SARS khi đó đã sớm được nhận ra là mối đe dọa sức khỏe của toàn nhân loại.
Còn tôi thì lúc đấy cứ đứng đờ ra với mẩu giấy, tôi không nhìn đến nó nữa mà cứ xoay đi xoay lại giữa các ngón tay. Một dòng chữ của Lượng đã có tác dụng như một quả bom. Nó khớp với điều tôi đã hình dung ra sau cú điện thoại với Minh.
Tôi không biết mình đứng như thế bao lâu, cho đến lúc bừng tỉnh, tôi lao vội ra khỏi nhà, nhảy lên xe đạp, thẳng đến bệnh viện. Tôi phải loại bỏ tất cả những nghi ngờ còn sót lại, nhỡ đâu đấy chỉ là trùng tên với một tay nào khác chứ không phải gã Wang Lee của tôi. Tôi phải chắc chắn được chuyện đấy rồi sẽ quyết định việc cần làm. Đầu óc tôi không nghĩ đến việc nơi tôi đang cắm đầu cắm cổ đạp xe đến có thể đã biến thành một ổ bệnh dịch chết người, một nơi mà bọn virus, những loại thực sự nguy hiểm đang tác oai tác quái, ăn tươi nuốt sống nạn nhân của chúng từ trong ra ngoài.
Trong lúc tôi lướt qua giữa xe máy và mấy mẹt hoa quả, tôi bỗng có một cảm giác lạ lùng. Tương tự như thoáng run rẩy trước khi tôi kiểm tra số dư tài khoản của mình ở ngân hàng. Hai hoàn cảnh khác hẳn nhau, nhưng cái cảm giác thì giống đến không thể tin được.
Nhưng tôi phải dừng kể ở đây thôi. Tôi thấy khá mệt rồi, chắc là tôi cần phải nghỉ. Ngày mai tôi sẽ đưa chị vào bên trong bệnh viện, nơi phát hiện ra loại virus bắt đầu làm cho cả thế giới kinh hoàng.
Tôi sẽ cố tường thuật lại chính xác những cuộc nói chuyện, tôi sẽ chiếu để chị xem thước phim của những ngày và cả những đêm bận rộn kinh hoàng ấy.
Chị sẽ phải tập trung mới theo được tôi đấy. Nhưng chị sẽ theo tôi, phải không?
NGHE LÀ THẾ GIỚI CỦA TÔI MÀ. CHÚC ANH NGỦ NGON. HẸN NGÀY MAI GẶP LẠI ANH NHÉ.
IV
Chúng ta sắp đến nơi rồi.
Tôi như kẻ leo núi đã đến chân vách núi hiểm trở nhất mà mình cần chinh phục.
Còn nhiều giờ nữa mới lên được đỉnh kia.
Còn vất vả nhiều, đây là lúc phải làm nghiêm túc.
Ký ức của tôi về những ngày ấy là một vách núi dựng đứng.
Tôi đã quay lại đấy nhiều lần.
Nhưng chỉ mình tôi,
Không bao giờ níu kéo, không bao giờ lắng nghe giọng nói của những ký ức ấy.
Và giờ đây tôi nắm lấy sợi dây mong manh này để thử leo lên,
Với người dẫn đường không biết gì về đỉnh núi và những hiểm nguy của nó.
Nhưng cô ấy ở kia, truyền đến cho tôi sự an lòng, thúc giục tôi mạo hiểm.
Để nhớ lại, để kể lại.
Bất động, nhưng truyền cảm hứng
Và lắng nghe, lắng nghe, lắng nghe.
Không một phút do dự, như thể cô ấy hiểu, để đưa tôi lên đỉnh núi phải có một người dẫn đường như thế.
Và tâm trí tôi đi trọn một hành trình ngược với bình thường, Luôn phân loại, luôn phân tích, giải mã và tích hợp,
Giờ đây tâm trí ấy cố hiểu, cố nạo vét, đào lên, đẩy ra. Nó làm thật chỉn chu, chăm chỉ, chính xác.
Và nó không đơn độc
Nếu chỉ có một mình nó đã không làm nổi việc đấy.
Dẫn đường cho tâm trí của tôi là cô gái câm đang lắng nghe tôi nói, người mà tôi thậm chí chẳng biết tên.
Cô ấy nghe chuyện của tôi như thể đang kiếm tìm gì trong đó.
Chi tiết, động lực, tín hiệu, chỉ dẫn.
Sao một người có thể lắng nghe hàng giờ như thế, khi cô ấy chẳng có lý do gì để phải làm thế cả.
Tôi không biết sao cô ấy lại làm thế, mà tôi cũng không cần có câu trả lời để có thể bắt đầu kể cho cô ấy.
Nhưng càng ngày cái cách cô ấy lắng nghe say mê không mệt mỏi càng làm tôi thắc mắc
Cô ấy là ai?
Rốt cuộc thì cô là ai?