69. Con yêu tinh tốt bụng
Râu đỏ và Corrine đang đứng trước bảng chiếu những tấm phim chụp phổi và thấp giọng trao đổi với nhau về tình hình của các bệnh nhân. Trông cả hai đều kiệt sức. Corrine đưa một tay lên trán như thể muốn đỡ bớt những gánh nặng lo lắng suy nghĩ của mình, còn Râu đỏ thì hết vò râu lại đưa bàn tay lên cổ cọ đi cọ lại. Sau khi đã xem một vòng tất cả những tấm phim phơi bày tàn nhẫn sự tàn phá của virus, Corrine mệt mỏi thả người xuống ghế và nhìn tôi.
“Từ trung tâm thông tin có tin gì tốt không anh?”
Tôi lắc đầu, chả có gì mới cả. “Những email cuối cùng anh chị đã đọc cả rồi. Chỉ có thêm những thông tin mà tôi đề nghị nhân viên lãnh sự của sứ quán nếu có thì gửi cho tôi. Nếu như các anh chị quan tâm thì để tôi in ra?” “Không anh đừng in, Jo, hôm nay mắt tôi mệt lắm rồi không thể đọc thêm dòng nào nữa. Anh đọc được không”? “Tất nhiên rồi Corrine. Nào để xem. Hôm nay thủ tướng Việt Nam đã chủ trì cuộc họp Chính phủ, kêu gọi nỗ lực đặc biệt để vực dậy nền kinh tế”. Râu đỏ chen ngay vào “Nỗi lo chính của họ là thế đấy mà!”, “Thế giới đang phải chịu ảnh hưởng của chiến tranh ở Iraq và bây giờ là sự đe dọa của bệnh SARS, Thủ tướng bổ sung thêm rằng có nguy cơ chúng ta sẽ không đạt được những mục tiêu kinh tế đã đề ra do lượng khách du lịch và lượng giao dịch giảm sút nghiêm trọng”. Đến lượt Corrine bình luận “Ừ, họ lo thế cũng đúng thôi”.
“Bộ trưởng Bộ Y tế trong cuộc gặp ngày hôm qua với lãnh đạo của các tỉnh sát với biên giới Trung Quốc đã đưa ra những chỉ dẫn rất chi tiết để tránh việc lây lan bệnh SARS. Trong đấy bao gồm cả việc đóng một số cửa khẩu biên giới”. Lần này thì Râu đỏ ủng hộ “Cái đấy thì tôi thấy còn có lý”. “Còn trong cuộc họp gần đây nhất của các Đại sứ các nước Cộng đồng chung châu Âu, mọi người đã trao đổi về việc thông báo với các khách du lịch như thế nào?
Giới chức Hà Lan cảnh báo cần hoãn lại tất cả những chuyến đi được đánh giá là không thật sự cần thiết”. “Ai đánh giá mới được chứ?” “Tôi nghĩ là theo cách độc lập từ các bên quan tâm Jerome ạ. Giới chức Thụy Điển cũng nhất trí với nội dung đó sau khi đã tiến hành kiểm tra các hệ thống bệnh viện ở Việt Nam do một nhóm kiểm tra đặc biệt tiến hành vài tuần trước”. “Hay thật đấy! Tôi không nhớ là đã gặp nhóm kiểm tra đặc biệt nào của Thụy Điển ở đây từ khi tôi bắt đầu làm việc”. Râu đỏ vừa lẩm bẩm vừa nóng nảy lắc đầu ngờ vực. “Chủ trương thông báo của Tây Ban Nha, Phần Lan, Bỉ và Ý đều nhất trí ở điểm không chính thức cấm nhưng đều khuyên mọi người hoãn đi. Còn Pháp cũng thế mặc dù thông báo theo kiểu khác.” “Khác thế nào?” ”Tôi không biết Jerome. Tôi đọc cho anh những gì viết ở đây thôi. Tôi không có mặt ở đấy và tôi cũng không phải dân ngoại giao”. Tôi lướt qua những dòng tiếp theo. “Bác sĩ tư vấn của Ủy ban châu Âu đã soạn một thông báo trong đó khuyến cáo không nên đến Hà Nội, Singapore, Hồng Kông, Bắc Kinh và Quảng Châu trừ phi là cực kì cần thiết”. Râu đỏ bật cười: “Cái này nghe có vẻ rõ ràng và chính xác hơn. Không biết có phải là do một bác sĩ soạn không đấy?” “Có một số đánh giá của Quỹ tiền tệ quốc tế, không biết anh chị có quan tâm không?” “Tôi cũng không biết nữa”. Tôi rời mắt khỏi màn hình và nhìn anh ta, gương mặt Râu đỏ trông đầy vẻ bối rối hoài nghi. “Được rồi, ngắn gọn mà nói thì Quỹ tiền tệ quốc tế đã đưa ra các đánh giá về ảnh hưởng của nạn dịch này sẽ làm GDP của Việt Nam giảm đi 0,25%. Các lĩnh vực chịu thiệt hại nhất là du lịch, thương mại quốc tế và bán lẻ”. Đến đây tôi lại nghĩ đến những lời than thở của Lượng và tự bảo mình lần này thì Quỹ tiền tệ quốc tế đã đoán đúng”. “Còn gì khác nữa không?”
“Vẫn còn Jerome ạ. Tin này chẳng hạn tôi thấy hay hơn đấy. Những thông tin đến từ Bộ Y tế. Họ đã yêu cầu chính quyền địa phương ở Quảng Ninh hạn chế quảng bá về tuần lễ du lịch sẽ tiến hành ở vịnh Hạ Long và kiểm soát cảng Hải Phòng để chặn lại lượng khách du lịch vào Việt Nam qua đường biển từ những nước ở gần đây để tránh lây nhiễm”. Corrine chen vào: “Cái này thì lạ thật đấy! Sao lại chỉ từ đường biển? Đây có phải là phòng dịch đậu mùa ngày xưa ở châu Âu đâu?” “Vấn đề là mỗi người phản ứng một kiểu Corrine ạ! Cứ chờ mà xem, còn nhiều chuyện hay nữa”. Trong khi hai bác sĩ thảo luận với nhau, tôi tiếp tục lướt chuột qua những thông tin nói về các cách phản ứng trước mối nguy khiến tất cả đều khiếp sợ. Tôi nghĩ đến việc bản thân chúng tôi thì đang ở đây, trực tiếp tiếp xúc với một trong những ổ dịch lớn nhất. Rồi tôi quay lại, đọc tiếp, cao giọng: “Cuối cùng trong phần tin cập nhật là về tình trạng ở Hồng Kông. Hôm qua đã xác định được chắc chắn 51 ca nhiễm bệnh, cách ly đến 1100 người. Các trường học sẽ đóng cửa trong 3 tuần tới. Có 31 người đã tử vong vì SARS, các sự kiện công cộng đều nhanh chóng bị hủy bỏ, gần đây nhất là hội chợ”. Đến lúc đấy Râu đỏ cắt lời tôi: “Nếu như anh định sốc lại tinh thần cho chúng tôi thì quả là thành công đấy”, rồi anh ta xô tôi sang một bên, phóng về phía cửa. Corrine đứng im bất động, tôi cũng ngần ngừ một lúc rồi đứng dậy chạy theo anh ta. Đã đến lúc phải làm cho ra chuyện với cái tay cục cằn này. Anh ta đã ra đứng ở ban công phía cuối hành lang. Khi tôi đang định đẩy cửa ra đấy để nói chuyện thì nhìn thấy Râu đỏ gập người lại như thể đang buồn nôn. Nhưng anh ta không nôn mà hét. Tiếng hét câm lặng làm những đường gân trên cổ căng phồng lên, tím ngắt. Những vệt xanh đỏ lẫn vào nhau, càng làm anh ta trông hệt như một nhân vật truyện tranh ngày xưa hồi còn bé tôi đã rất yêu thích. Một con yêu tinh tốt bụng mà mỗi lần thất bại không cứu người được lại trút cái nỗi tuyệt vọng của mình theo đúng cách này, vì nếu giọng nói của nó vọt được ra ngoài sẽ khiến tất cả những người khác, người tốt cũng như người xấu phải chạy xa.