Thế là tôi đã ở đây. Không khó để lọt vào được bên trong. Tôi đề nghị gặp ông giám đốc nhưng được trả lời là ông không có mặt ở đây. “Nếu cần anh có thể nói chuyện với người thay thế, ông ấy đang ở trong văn phòng giám đốc đấy”. “Vâng, cảm ơn chị. Tôi biết đường, chị không phải chỉ đâu.” Tôi đi xuyên qua mấy hành lang rồi qua một cửa ngách ra ngoài. Tôi không định vào dãy nhà này, đích đến của tôi là các khoa phòng nằm trong dãy nhà ngang cơ.
Sự căng thẳng lan khắp mọi nơi. Tất cả đều đeo khẩu trang, tôi cũng đeo khẩu trang của mình vào. Đằng trước tòa nhà tôi nhắm đến có hai người bảo vệ. Tốt nhất là tránh bị kiểm tra. Tôi vòng ra sau nhà, tìm được một cánh cửa phía trên có dán hai tờ giấy với hai dòng tiếng Pháp và tiếng Việt viết tay chữ in hoa to đùng “NGƯỜI LẠ MIỄN VÀO”. Tôi lách vào, bên trong là một tấm biển khác có mũi tên chỉ hướng đến Khu vực da cam và Khu vực đỏ.
Tôi đi chầm chậm vào bên trong, vẫn khẩu trang bịt kín nhưng là để che mặt hơn là ngừa virus. Nhưng thật ra thì không ai để ý đến tôi, ai cũng vội vã bước, ai cũng như đang có việc cấp bách và ai cũng có vẻ đang tập trung cao độ. Cánh cửa vào Khu da cam đóng kín. Lại một tấm biển nữa, cũng vẫn viết tay: KHU VỰC HẠN CHẾ VÀO. Tuyệt đối cấm người ngoài. Có chuông ở trên tường, chắc phải gọi vào để bảo vệ xác minh. Tôi đứng cách đấy vài mét chờ xem có ai giúp mình lọt vào trong không. Hai y tá lại gần bấm chuông, tôi nấp sau họ đi vào mà không bị ai để ý. Không kiểm tra gì hết. Nhìn qua thì bên trong khu vực này không có gì đặc biệt, cũng như ở các khoa bệnh bất kỳ nào khác.
Tôi tiến thêm vài bước, cố tránh không để ai chú ý đến mình. Tôi nhanh chóng nhận ra mình là người duy nhất ở đấy không mặc áo choàng và đeo găng tay.
Rồi tôi nhìn thấy đôi mắt cô ấy, sáng rực như hai ngọn đèn pha bất chợt hiện lên sau một khúc quanh. Đôi mắt ấy xoáy sâu vào mắt tôi lâu hơn thường lệ, cố kìm lại bước chân đang theo đà quán tính hướng về phía tôi. “Anh làm gì ở đây thế này?” cô thì thầm với tôi, “Minh đã bảo anh là em không thể gặp anh mấy ngày này rồi cơ mà. Anh không tưởng tượng được chuyện gì đang xảy ra ở đây đâu. Jo, anh phải đi khỏi đây ngay đi. Ngay lập tức, đi luôn đi!”. Vừa nói cô vừa vớ lấy tay tôi, như thể muốn đẩy tôi quay ngược lại phía cửa vào. “Không, đợi đã nào, anh vào đây không phải để tìm em đâu. Có chỗ nào nói chuyện được không, anh sẽ giải thích cho em, chỉ một phút thôi”.
Cô ngập ngừng rồi quay sang một hướng khác, tôi đi theo; bước chân vẫn như sững sờ vì thấy tôi ở đây. Cô mở khóa một căn phòng để hai chúng tôi vào. Căn phòng nhỏ chỉ có một chiếc giường tầng, một bàn làm việc đặt máy tính và một chồng tài liệu. Rồi Quỳnh nhìn tôi, đôi mắt trân trối như cố tìm ra một lời giải thích.
“Một người bạn của anh, bạn thân, vừa được đưa vào điều trị ở đây từ ngày hôm qua. Một người anh rất quý... anh ấy từ Hồng Kông đến, tên là Wang Lee.” Quỳnh loạng choạng bước lùi ra sau như thể vừa bị những lời vừa rồi của tôi tát thẳng vào mặt. Cô dựa lưng vào tường, đưa hai tay lên ôm mặt lặp đi lặp lại “Ôi không, không thể thế được, anh hãy bảo là không phải thế đi”. “Bình tĩnh nào, anh xin em đấy, anh chỉ muốn biết anh ấy thế nào rồi. Liệu anh có giúp gì được anh ấy không, hãy cho anh gặp để an ủi anh ấy...”
Cánh cửa đột ngột mở toang, một người đàn ông vạm vỡ, bộ râu rậm màu hung thò ra khỏi khẩu trang lao vào phòng rồi khựng lại khi nhận ra có tôi ở đấy. Anh ta đóng cánh cửa lại sau lưng rồi tiến lại chỗ chúng tôi vẻ hăm dọa. “Cô giải thích xem đây là ai, mà nhất là anh ta làm cái quái quỉ gì ở trong này...”
“Từ từ đã nào, tôi là ai thì tự tôi nói được...”, “Jo, để em giải thích thì hơn” Quỳnh ngăn tôi lại, cô đã lấy lại được giọng nói mềm mại, thuyết phục của mình. “Tôi biết là anh ấy không được quyền ở đây, nhưng anh Jo bạn tôi vừa đến Hà Nội được mấy hôm. Anh ấy tìm gặp tôi không được, sốt ruột không biết có chuyện gì nên đến tận đây xem tôi có sao không...” Rồi Quỳnh cúi đầu nói khẽ thêm: “Bọn tôi rất thân nhau. Bây giờ anh cứ để chúng tôi nói chuyện riêng năm phút rồi anh ấy sẽ đi”.
Người đàn ông đưa hai tay lên mặt, cọ đi cọ lại lên trán như thể làm thế sẽ giúp anh ta tìm ra lời lẽ phù hợp trước khi mở miệng nói. Anh ta nhìn Quỳnh, rồi nhìn sang tôi rồi lại nhìn cô “Tất cả chúng tôi đều chịu áp lực căng thẳng nên việc có người hành xử ngu ngốc cũng là chuyện thường thôi. Nhưng ở đây chuẩn bị phải cách ly, cô có hiểu chuyện đấy nghĩa là gì không hả Quỳnh? Cô có hiểu gã này bây giờ hoàn toàn có thể là một quả bom sống đi lại trong thành phố không?”
Tôi chưa kịp đáp trả thì người đàn ông đã quay lại phía tôi, đôi mắt bừng bừng giận dữ, tròng mắt chằng chịt hàng ngàn vân máu li ti. Ngón tay anh ta chỉ thẳng vào ngực tôi: “Ở đây chúng tôi đang phải chiến đấu với một loại virus lây nhiễm chưa ai xác định được, thứ có thể trở thành đại dịch. Còn anh xông vào chỉ để xem người đẹp của mình có khỏe không, hay là đã bắt đầu có triệu chứng hắt hơi lạ rồi hả?” “Jerome, tôi xin anh bình tĩnh lại, bây giờ tôi sẽ dặn anh ấy tất cả những bước phòng tránh cần thiết khi ra khỏi đây”.
Một ý nghĩ bỗng vụt đến với tôi, nghe tôi kể đến giờ hẳn chị cũng biết trong những hoàn cảnh đấy trí óc tôi sẽ ứng biến thế nào rồi đấy. “Mọi người bình tĩnh nào. Nếu việc ra khỏi đây là vấn đề nghiêm trọng thì tôi hoàn toàn có thể ở lại cho đến khi nào hết thời gian cách ly. Tôi không phải bác sĩ, nhưng tôi có kỹ năng quản lý, kể cả quản lý bệnh viện. Tôi có thể giúp mọi người một tay. Quỳnh có thể làm chứng những điều tôi vừa nói”.
Cô không nói lời nào, tôi bắt gặp sự bối rối, căng thẳng trong mắt cô. Người đàn ông thọc tay xuống dưới khẩu trang, vần vò bộ râu rậm rồi nhìn sang Quỳnh, như thể muốn xem nét mặt cô thế nào trước khi đánh giá xem có tin được chuyện anh ta vừa nghe được hay không.
Rồi lại quay sang tôi: “Anh có thể có cả đống kỹ năng, nhưng tôi nhìn thì biết anh chẳng hiểu quái gì về chuyện anh đang chui đầu vào”. Rồi vừa tiếp tục nhìn chúng tôi, vừa lo lắng xoa tay lên cổ lẩm bẩm như tự nói với chính mình. “Bây giờ chúng ta không thể mạo hiểm thêm chuyện này”. Rồi cuối cùng anh ta quay sang Quỳnh ra lệnh, “Đưa cho anh ta găng tay, áo choàng, khẩu trang y tế. Một giờ nữa chúng ta gặp nhau, tôi muốn nói chuyện riêng với cô”.
Trên đường đi ra phía cửa, anh ta dừng lại, quay về phía tôi rồi lại trỏ ngón tay lên ngực tôi: “Tôi không biết anh là ai, nhưng mà liệu đấy, nếu anh không tuân thủ chính xác những gì chúng tôi bảo anh làm, nếu anh gây ra chuyện gì thì tôi sẽ tự tay mình thanh toán với anh đấy”.