Gặp lại Lượng, tôi kể cho anh ta lý do mình đến đây. Vẫn là cái lý do chính thức mà tôi đã trình bày ở hai Đại sứ quán.
Không chờ tôi hỏi gì, Lượng đã trút lên đầu tôi một lô những chỉ dẫn về thị trường bất động sản. Phải cố mới hiểu được ý anh ta định nói gì, có vẻ như anh ta đang trút tâm sự, lo lắng của mình hơn là đang cho tôi những thông tin hữu ích.
Lúc nào cũng bận rộn, luôn tay, luôn chân, Lượng có cái vẻ của kẻ thông tường mọi thứ. Lần đấy, anh ta kể cho tôi những năm còn trẻ sống ở châu Âu, giống như nhiều người cùng thế hệ với anh ta được đi những nước xã hội chủ nghĩa. Lượng tốt nghiệp kỹ sư ở Dresda. Mặc dù tôi không hỏi anh ta dùng bằng kỹ sư làm gì vì rõ ràng công việc Lượng đang làm không liên quan gì đến lĩnh vực ấy, nhưng tôi hiểu là trong giới của mình, Lượng được những người khác tôn trọng vì anh ta có tấm bằng đại học nước ngoài.
Những ngày đầu tiên ở Hà Nội tôi để cho thành phố tự đưa đẩy mình, rẽ từ phố này sang phố kia, từ những ngõ nhỏ nơi tôi thấy người dân nấu nướng, ăn uống, hút thuốc, chuyện phiếm và làm đủ các việc nội trợ ở ngay trước cửa nhà sang các con phố đầy chật người xe đi lại đông đúc. Tôi cứ lang thang như thế, đi qua các lạch nhỏ yên tĩnh của những phố vắng rồi lại sang dòng lũ của những tuyến đường chính.
Tôi qua bữa trên những cái ghế nhựa thấp lè tè của các quán ăn bày trên vỉa hè, nếm thử món Phở mà càng ngày tôi càng thấy ngon, chuyện phiếm với bất cứ ai bập bẹ được một trong những thứ tiếng mà tôi biết, mặc dù số đấy cũng chẳng nhiều nhặn gì.
Tôi chỉ có một chỉ dẫn, một cái tên, ngoài ra chẳng còn gì nhiều. Tôi phải tìm một người với những thông tin không chắc chắn và cho dù những thông tin đấy có chính xác đi nữa thì cũng không khác gì mò kim đáy bể.
Mà đáy bể thì mênh mông, đầy những thứ lấp lánh nhìn qua có vẻ giống cây kim.
Tôi đón năm mới 2003 như thế. Ngồi trên một trong những cái ghế thấp lè tè, ngắm dòng đèn xe cộ không ngừng chảy của thành phố, tưởng tượng ra ánh sáng muôn màu của pháo hoa đang chiếu rọi bầu trời đêm ở những nơi khác đón xuân trên thế giới.