Vùng Cách Ly

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 67 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
57. Sân Khấu
57. Sân Khấu

❊ ❊ ❊

Một làn gió lướt nhẹ qua đầu tôi, tôi mở mắt đoán chắc đấy là Quỳnh đang đắp chăn. Lúc đấy đã là hai giờ sáng.

“Sao anh lại ở đây?” tiếng thì thầm vọng xuống từ giường trên, tôi cũng không hiểu đấy là tiếng cô hay chỉ do tôi đang nằm mơ. Tôi lặng im. Nghe rõ tiếng tim mình đang đập khoan thai, đều đặn. Tôi tự nhủ cũng như bao lần khác trong quá khứ, trái tim hoạt động vững vàng giống chính bản thân tôi, sẽ không ai có thể chặn lại. “Anh và Wang không thể là bạn của nhau, anh đến đây vì việc khác”. “Em đọc được điều đấy từ mắt hay từ tay anh thế?” Quỳnh lặng im. “Đúng là anh đến đây vì anh ấy mà.” Sự im lặng nặng nề nuốt chửng lấy những lời của tôi, khiến tôi không nói tiếp được nữa.

Rồi tôi lại cảm thấy một luồng gió nữa. Có thứ gì đang tiến lại gần. Tôi thấy trong ánh sáng mờ ảo, thân hình cô ấy trông hệt như một con rắn đang từ một thân cây trườn xuống chỗ con mồi mà nó đang nhắm đến trên mặt đất, chậm rãi, đều đặn, nhưng không thể chặn lại.

Quỳnh chui vào nằm cạnh tôi dưới tấm chăn, ghé môi vào sát tai tôi. Rồi lại thở dài: “Anh đã bao giờ diễn kịch chưa hả Jo? Ý em là diễn trên sân khấu thật ý, trước một đám đông vỗ tay huýt sáo...” Tôi quay nhẹ đầu dựa vào gối để có thể trả lời mà không phải nhích ra xa khỏi đôi môi Quỳnh. “Anh biết không, mỗi tối trước khi diễn mẹ em lại chải đầu cho em, rồi để động viên em mẹ lại hứa sẽ dẫn em đi uống sữa đậu nành ở cái quán ngay trước cửa rạp khi nào diễn xong. Hai mẹ con sẽ dừng ở đấy để uống món sữa đậu nành ngon nhất thành phố, loại có ướp hoa nhài. Em hân hoan vỗ tay nhảy cẫng lên, lúc đứng dậy mẹ thường phát yêu vào mông em, rồi chỉ vài giây sau hai mẹ con đã ở trước một đám người đông đến mức tưởng như dân cả thành phố này đổ về. Họ đến xem mẹ diễn vai một phụ nữ xin được chầu kiến vua để tâu lên bản án oan khiên mà cô ấy phải chịu.

Người đàn bà bị chồng bỏ, đã không được chu cấp lại còn bị chồng nhiếc móc đủ điều, bị dồn đến bước đường cùng đến mức phải đi ăn cắp để nuôi sáu đứa con nheo nhóc. Mẹ diễn khéo lắm, thuyết phục lắm, và mỗi đêm em lại được chứng kiến gương mặt nhà vua chuyển từ vẻ giận dữ nghi ngờ thành quan tâm đầy trắc ẩn. Rồi cuối cùng vua tha bổng cho người đàn bà ấy.” Quỳnh lại thở dài lần nữa, tôi cảm thấy rõ bụng cô thắt lại.

“Trong khi mẹ diễn em phải ngồi yên ở một góc, chờ đến khi mẹ quay ra gọi để bảo em nhắc lại một điều gì đấy vừa nói, lúc đấy em sẽ phải đứng dậy, hơi nhún gót rồi trả lời mà không được nhìn vào mắt vua: “Thưa bệ hạ, đúng là thế đấy ạ”. Em ngại phải diễn thế lắm, mỗi lần em nói câu đấy xong là tiếng cười khúc khích lại nổi lên, có khi lại là cả tràng cười thô bỉ, thế là mặt em đỏ bừng lên như hoa mào gà... Cứ mỗi lần nói xong, khi ngồi xuống em lại cúi gằm mặt xuống, cầu cho tối hôm đấy mẹ sẽ không gọi mình lần nào nữa.” Bụng Quỳnh lại thót vào lần nữa.

“Mùa diễn khá dài, em cũng không nhớ là bao lâu nữa, có lẽ là ba tháng. Hầu như tối nào hai mẹ con em cũng lên sân khấu. Em diễn lần đầu khi mới chừng sáu tuổi, lúc đấy mẹ em đã bỏ bố em sau khi hai người có với nhau ba mặt con. Dù em sợ sân khấu lắm nhưng cuối cùng thì đấy lại là chỗ em thích nhất, vì chỉ ở trên sân khấu em mới được ở gần mẹ đến thế. Khi nào không ở trên sân khấu em lại bị lôi đi hết chỗ này đến chỗ khác như một cái bao. Em phải chơi chung với lũ con của người đàn ông đã theo đuổi mẹ em rồi lấy bà. Ông ta tống em vào sống với hơn chục người khác, cả người lớn lẫn trẻ con chen chúc trong một căn phòng, chả ai quan tâm đến em cả. Em bị cấm ra ngoài chơi, đi học về là chỉ được phép rúc vào một xó nhà. Mẹ thì suốt ngày đi vắng nên không để ý. Cho đến lúc biết chuyện thì mẹ quay ra nổi giận với ông chồng mới, rồi đưa em đi luôn khỏi nhà đấy mặc cho ông kia cứ lẽo đẽo chạy theo xin lỗi và bảo mẹ em bình tĩnh lại. Mẹ giữ em ở với mẹ một hai ngày rồi gửi em về với bố em, đến lượt bố em giữ em một hai ngày. Nếu muộn mà vẫn không ai đến đón thì bố quay ra tát yêu lên má em rồi bảo, con gái bố xinh nhất thành phố đây, bây giờ phải ngoan nhé, ở nguyên đây cho đến lúc nào mẹ đến đón rõ chưa. Bố lấy lược chải đầu, bôi sáp bóng lộn rồi vừa huýt sáo vừa bỏ đi chỗ nào đấy em cũng không biết nữa. Cảnh đấy cứ lặp đi lặp lại, mà thỉnh thoảng lại xảy ra chuyện. Như cái lần em bị gửi đến nhà cô em của bố dượng em, bà ta không cho em vào vì cái tội cả lũ con hát đều là phường đĩ điếm. Lúc đấy em mới 8 tuổi, thế mà bà ấy bỏ mặc em đứng ngoài, chỉ thò đầu ra ngoài hét cái từ đấy vào mặt em. Khi gặp lại mẹ, em hỏi: “Mẹ ơi thế làm đĩ là làm gì hả mẹ?” Mẹ quay ngoắt lại, gay gắt bảo em đừng có để ý những gì mấy người họ hàng của bố dượng em vẫn nói, họ chỉ là phường ngu ngốc, ăn nói linh tinh.

Rồi đấy em lại phải nghe lại câu chửi ấy khi lên mười, từ một thằng bạn chết mê chết mệt em. Lần đấy em đang khoác tay đi bộ về nhà với một thằng cùng lớp khác thì thằng đấy nhảy bổ ra trước mặt em, quỳ xuống và lẩm bẩm mấy câu ngỏ lời yêu em, nó bảo nó muốn cưới em làm vợ. Em chỉ coi đấy là trò đùa nên lăn ra cười, thế là nó hét mấy cái từ đấy vào mặt em.” Quỳnh lại thở dài, rất sâu, một, hai rồi ba lần.

Cô quay đầu sang bên kia, rồi lại quay lại tiếp tục thì thầm vào tai tôi. “Ít lâu sau, mẹ em qua đời mà không ai biết nguyên nhân tại sao. Từ đấy em mất đi người thân duy nhất. Chuyện gì em cũng chỉ dám hỏi mỗi mình mẹ, và chỗ mà em cảm thấy an toàn nhất cuối cùng lại chính là trên sân khấu. Từ lúc đấy đời em chỉ toàn...”

Cánh cửa phòng bỗng mở ra, một giọng nữ hướng đến Quỳnh: “Xin lỗi chị, biết là chị cần nghỉ ngơi nhưng lại có một ca cấp cứu ở Khu đỏ cần chị giúp”. Quỳnh dậy bật đèn, mặc quần áo. Tôi giữ lấy tay Quỳnh lúc cô ấy chuẩn bị bước ra ngoài. “Anh muốn gặp Wang”. Quỳnh thoát khỏi tay tôi, quay lại găm vào tôi cái nhìn sắc như dao rồi sập cửa đi mất. Không khí huyền ảo dệt bởi câu chuyện cô ấy vừa kể dần dần tan đi, chỉ để lại cảm giác của một giấc mơ mà khi tỉnh lại ta không tài nào nhớ được.

ười dịch: Trần Hồng hạnh —★— Vùng Cách Ly ebook©MotSAch —★— TVE-4u©cuoicaisudoi Nhà xuất bản: Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lorenzo Angeloni

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.