Tôi vẫn chưa nói cho Lượng lý do thật khiến tôi đến Hà Nội.
Nhưng đã nhiều ngày trôi qua, cuối cùng tôi quyết định sẽ thử khoản tháo vát của anh ta xem có giúp gì được tôi không.
Cái cách anh ta phản ứng ngay quả là ấn tượng. Vừa nghe tôi nói là ngoài chuyện tìm hiểu công việc làm ăn ở Việt Nam, tôi còn đang tìm một người phụ nữ và có thể tôi sẽ ở Hà Nội hơn một tháng, Lượng lập tức nghiêm mặt bảo tôi: “Thế thì tôi phải báo ông là ông buộc tôi phải từ chối mấy mối xin thuê đấy, toàn mối nghiêm túc muốn thuê nhà mấy tháng liền. Nên chăng là... vâng, có lẽ trả trước thêm một tháng nữa là được. Tốt nhất là tiền mặt ông nhé”.
Tay này biết làm ăn thật đấy, tôi nghĩ rồi lấy tiền trả cho anh ta mà không đôi co gì. Mấy tờ bạc lập tức được Lượng cuộn tròn rồi nhét đúng vào cái túi áo lần trước. Sau đó anh ta bắt đầu nhìn, chờ tôi nói tiếp.
“Tôi phải tìm một phụ nữ để trao lại cho cô ấy một gói đồ... Tôi cũng không biết trong đó có gì vì nó được dán kỹ rồi, nhưng chắc phải là một thứ rất quan trọng. Một người bạn rất thân của tôi trước khi qua đời đã ủy thác cho tôi việc này...
Lượng vẫn nghe mà không thay đổi nét mặt.
“Tôi không biết gì mấy về cô ấy cả, lúc nói chuyện với tôi anh bạn kia yếu quá rồi nên không diễn đạt được đầy đủ. Nhưng tôi biết rõ anh ấy từ lúc sinh thời nên hiểu anh ấy muốn tôi phải tìm được cô ấy bằng mọi giá.” Rồi tôi nói cho Lượng những gì tôi biết về người phụ nữ cần tìm.
Những gì tôi thực sự biết...
“Cô ấy tên là Minh, sống ở thủ đô Hà Nội, tôi không biết là bao nhiêu tuổi nhưng chắc là còn khá trẻ. Có vẻ là rất đẹp. Cực kỳ đẹp. Tất nhiên đấy chỉ là theo mắt anh kia nhìn, nhưng tôi không nghi ngờ gì chuyện đấy vì tôi biết anh bạn tôi lắm.
Tôi không biết cô ấy làm nghề gì. Nhưng hình như là làm trong bệnh viện, có thể là y tá hay nhân viên ở bệnh viện.
Đấy tôi chỉ biết có thế, ngoài ra còn một chi tiết nữa nhưng tôi không chắc chắn lắm, có thể cô ấy đang sống cùng một người em và cô em thì khác hẳn chị.”
Cả tôi và Lượng đều ngồi yên lặng, tôi thì theo dõi phản ứng của anh ta còn anh ta vẫn giữ vẻ thản nhiên sau cái mặt nạ của mình.
“Đấy là món nợ của tôi với anh bạn kia”, tôi nói thêm, “kiểu gì tôi cũng phải trả. Tôi không thể rời khỏi đây mà không làm xong việc anh ấy ủy thác, thật sự là không thể.”