Tôi bật lại điện thoại di động, xem những số đã gọi tôi không được, đọc tin nhắn. Một tin nhắn là của Lượng, anh ta lo lắng vì không thấy tôi về nhà, sợ hay là tôi bị ốm. Tôi gọi lại cho Lượng. Anh ta có vẻ căng thẳng. Tôi bảo mình vẫn khỏe, đã gặp được người phụ nữ tôi tìm, và rằng tôi phải ở lại bệnh viện vì đã bị cách ly. Nhưng anh ta có vẻ không quan tâm lắm chuyện tôi đã tìm thấy người cần tìm. Trước đây anh ta sốt sắng giục tôi cố gắng hoàn thành nguyện ước của người âm là thế, nhưng giờ thì tình cảm đấy bị thay bằng nhu cầu sống sót của những người vẫn còn trên cõi dương, bận bịu cố hiểu xem nguy cơ phải đối mặt là gì để tìm cách thoát được.
“Ti vi cứ bảo là mọi chuyện đang được kiểm soát chặt chẽ, người ốm đã được cách ly trong bệnh viện, các bác sĩ giỏi nhất đang gắng sức để tìm ra cách xử lý căn bệnh, nhưng sáng nay một thằng em họ bảo tôi là có người trong văn phòng nó ho dữ dội đến mức không đứng thẳng lên được, rồi xe cấp cứu đến đón đi. Nó bảo bệnh cúm này chỉ cần hắt xì là truyền bệnh được, thế thì ho còn đến thế nào nữa. Lại còn bảo ở nhà chỉ cần có một người bị là cả nhà lây nhiễm hết. Bác Jo, thế các bác sĩ ở trong đấy bảo gì? Có nghiêm trọng đến thế không?” Tôi đang định trả lời thì Lượng đã lại lan man sang những ý nghĩ khác, những câu hỏi khác, đúng như cái thói quen vốn có của anh ta. “Tôi không còn hiểu ra làm sao nữa cả. Hôm qua một anh bạn tôi định về quê thăm gia đình, nhưng về đến nơi thì thấy đường bị chặn. Dân làng hỏi anh ta từ đâu về, đến lúc biết là từ thủ đô về thì nhất định không cho anh ta vào, mặc dù trong bọn họ có những người quen anh ý, thậm chí có cả một đứa em họ nữa. Tôi không còn hiểu ra làm sao nữa. Có nghiêm trọng đến thế không hả bác Jo? Phải làm gì bây giờ?”
Tôi nghe anh ta nói nhưng không biết trả lời thế nào, không thể an ủi anh ta được.
“Ngoài đường thì thưa người hẳn, người quen nhìn thấy nhau cũng không dám dừng lại chào hỏi xem tình hình công việc thế nào, vợ con có khỏe không. Tôi không hề hắt xì mà người ta cũng còn lờ đi ra vẻ không quen biết gì. Giả sử bây giờ tôi vừa đi ngoài đường vừa cầm khăn xì mũi thì không biết sẽ thế nào.
Cửa hàng dưới nhà tôi chẳng bán được mấy, mà càng bán ít thì tôi càng kiếm ít. Các quán ăn vắng tanh, dân tình ai cũng chỉ dám ăn ở nhà với nhau, hay ăn ít đi cũng nên vì rõ ràng cửa hàng dưới nhà chỉ bán được có tí... Tôi không biết đang xảy ra chuyện gì, không hiểu gì nữa cả bác Jo ạ. Taxi rỗi cũng không dừng đón khách. Ô tô của tôi đưa đi sửa ba hôm nay, thế là hôm qua tôi phải đi bộ từ đầu này sang đầu kia thành phố vì không cái xe nào dừng lại cho tôi lên. Chuyện gì thế hả bác Jo? Bao giờ thì cái bệnh cúm quỷ tha ma bắt này mới hết?”