Wang kể cho tôi nhiều điều khủng khiếp về vắc xin.
Từ những thử nghiệm trong các trại tập trung của Đức Quốc xã cho đến thử nghiệm ngày nay, những chuyện mà người làm cũng như nội dung thử nghiệm khác xa với những phòng thí nghiệm được dựng lên để tạo ra các vắc xin cứu người mà càng ngày càng trở nên phổ cập, như vắc xin chống bại liệt chẳng hạn.
Những điều nghe kể từ miệng Wang không liên quan gì đến những nghiên cứu cho sức khỏe con người. Mà là những thử nghiệm nhằm kiếm tiền cho một số ít. Những kẻ sống trong một hang cùng dưới tầng đáy, những thành viên tinh hoa của 1%.
Chị có nhớ bệnh cúm gà không? Có lẽ lúc đấy chị còn bé quá, nhưng năm 97 một loại virus mới xuất hiện ở Hồng Kông và đã gây ra một cơn hoảng loạn. Nó có tên là cúm gà. Virus ấy có nguồn gốc từ gà nuôi, sau đó truyền sang người. Không nhiều người chết, nhưng tất cả đều sợ hãi không dám động đến gà nữa. Nhiều lãnh đạo đã phải thuyết phục mọi người đừng sợ thịt gà nữa bằng cách tự đứng trước cửa hàng gặm ngon lành một cái đùi gà.
Một trong những nỗi ám ảnh của Wang là sự biến đổi của virus. Hắn thích thú với những vi cá thể có khả năng thay đổi cấu trúc của chúng và thích nghi với môi trường sống mới. Chúng xuất hiện đột ngột, với một thể khác, reo rắc nỗi sợ, biến mất và cho các cơ quan y tế hân hoan thông báo đã tiêu diệt được chúng, để rồi lại tái xuất với những đặc tính và nguy cơ không lường trước được.
Những tạo vật vô hình, lặng lẽ, hiệu quả, đôi khi đến mức chết người. Đúng như tính cách mà Wang nghĩ mình có. Hoặc ra vẻ là có. Niềm đam mê cái thế giới vi khuẩn đấy quyện với thú vui làm ăn không mệt mỏi và lòng tham kiếm được những khoản kếch xù của hắn.
Tôi nghĩ chính sự kết hợp ấy đã đẩy Wang qua ngưỡng vào đáy ngầm. Khi tôi hiểu sự thể liên quan đến bệnh than và quyết định đi theo con đường của hắn, tôi mới rõ những điều mà trước đây Wang mới chỉ lấp lửng với tôi.
Năm 1997, hay thậm chí là trước đấy nữa, Wang đã có quan hệ với những kẻ mà bên ngoài thì làm những công việc uy tín nhưng bên trong thì ngầm tiến hành những việc có thể tạo nguy cơ cho rất nhiều người. Giả vờ và giả đạo đức, như vẫn thường có trên đời này.
Sau vụ cúm gà, Wang đã gia nhập một đường dây tội phạm mà tay phải thì làm công việc hình thức là nghiên cứu về virus, cách hoạt động của chúng để xử lý và tiêu diệt chúng. Nhưng tay trái thì lại sử dụng chúng, vẫn là nghiên cứu nhưng là những nghiên cứu nguy hiểm cho sức khỏe và an toàn của xã hội. Tay phải chế và phát triển các loại thuốc để diệt virus, các vắc xin có thể nhanh chóng được bán ra khi nỗi sợ lây nhiễm tăng lên. Tay trái có nhiệm vụ hù dọa, tung virus ra vào lúc thuận lợi.
Tôi biết việc này nghe thật đáng sợ. Tôi xin lỗi lại kể cho chị những chuyện như thế.
KHÔNG, KHÔNG SAO. ANH CỨ KỂ TIẾP ĐI.
Wang chính là bàn tay trái. Có lần hắn nói với tôi một điều mà lúc đấy tôi nghĩ thấy phức tạp nhưng rồi nghĩ lại những điều hắn nói đêm trước ở khu ổ chuột, tất cả đều nhằm vào sự yếu đuối của xã hội trong những cơn khủng hoảng kinh tế, những loại bệnh từ xa xưa hay những mầm bệnh mới trồi lên từ những khu dân cư nghèo khổ. Tất cả đều nhằm tới việc tạo ra sự sợ hãi. “Một cơ thể yếu đuối sẽ dễ bị dọa nạt, mà Jo ạ, có một điều chắc chắn là sợ thì không có vắc xin nào chữa được, mày biết đấy”.
Wang có vai vế quan trọng trong giới đó, hắn không chỉ làm về virus mà còn thọc tay vào tất cả các lĩnh vực nghiên cứu, trí thức, khoa học. Loại khoa học xấu xa dùng để áp dụng vào những việc không thể tưởng tượng được. Bọn người quyết tâm theo đuổi những thứ đấy, không từ một thủ đoạn nào chính là những kẻ đã mất hết lương tâm, mỗi kẻ theo một con đường của mình, vì một lý do riêng của mình nhưng đều đã chìm sâu dưới đáy ngầm.