Đang là cuối ngày, theo thói quen Jo đọc mấy trang mạng yêu thích của anh. Trong đôi mắt Jo, những dòng chữ ngay ngắn trong các bài báo đang lướt dần xuống, hòa với ánh sáng xa xa bên dưới của thành phố mà anh vẫn thường ngắm rất lâu. Anh đang nằm dưới cái mái thấp nơi trú ẩn của mình, cảm giác mình đang thử nghiệm một trạng thái lơ lửng mà trò nghịch ngợm của những luồng sáng xa gần kia tạo nên. Anh cảm thấy như mình đang ở trong một không gian chưa được xác định, trôi nổi giữa thực tại đọc được từ các trang mạng kia và cuộc sống của anh trong nơi trú ẩn trên đồi này. Không phải phụ thuộc vào chuyện cơm áo gạo tiền, càng ngày anh càng trở thành người quan sát của những điều đang xảy ra quanh mình. Trong cái không gian lơ lửng này anh vẫn còn những hành lý trong khoang cần phải xếp lại, những thứ giống như quần áo, đồ vật vẫn còn lại trong vali vứt lăn lóc trên mặt đất nơi góc nhà sau một chuyến đi dài.
Lúc ngả lưng ra giường, bắt tay sau gáy nhìn lên những thanh xà nhà bằng gỗ hiện lên mờ ảo trong bóng tối, trước khi cơn buồn ngủ giải thoát anh khỏi mạng suy tưởng, đôi khi anh nhớ đến một đoạn đời nào đó của mình. Đêm nay, khi đang nằm như thế, Jo chợt thấy hiện lên trong đầu toàn bộ diễn biến của một ngày điên rồ mà anh đã trải qua nhiều năm về trước, trong một chuyến công tác đến khu vực Mỹ La tinh.
Lần ấy khi ra sân bay, anh bị kẹt lại trên đường. Jo lo lắng vì nếu lỡ chuyến bay này anh sẽ không kịp đến một nơi khác, một trong những địa bàn anh đã từng nhắm đến khi xoay quả địa cầu ở Rosenberg. Có một loạt những cuộc họp quan trọng đang đợi anh ở đấy: một vụ thương thảo đã bị đình trệ từ quá lâu bây giờ mới có cơ hội giải quyết. Và nếu anh có thể xử lý thành công vụ này thì phần hoa hồng dành cho anh sẽ nâng số tiền Jo kiếm được lên một tầm cao mới mà trước đây anh chưa hề dám nghĩ mình sẽ đạt được.
Công việc ở Bolivia thì anh coi là một việc đã hoàn thành. Trước đây anh cũng đã từng có những chuyến công tác khác ở đất nước này. Những năm gần đây Bolivia đang mở rộng cửa chào đón các chính sách tự do và vừa thực hiện một chương trình tư nhân hóa quy mô trong các lĩnh vực then chốt mà các tập đoàn đa quốc gia của Jo cực kỳ quan tâm: hàng không, điện lực, viễn thông, đường sắt, dầu mỏ, rồi đến nguồn nước.
Nước là một lĩnh vực Jo ít quen hơn, nhưng khi thấy có những điều kiện chín muồi để triển khai một dự án ở khu vực đông dân thuộc tỉnh Cochabamba, người ta đã gọi anh vào nhóm các chuyên gia được giao nhiệm vụ xây dựng đề án dựa trên những thông số nhận được. Bản chất về công việc thì vẫn thế, nhưng lần này nhiệm vụ của anh trở nên phức tạp hơn vì các chi phí bị đội lên khiến người ta buộc phải nghi ngờ độ khả thi của dự án. Tuy nhiên Jo không quan tâm nhiều đến những lời phản đối, anh vẫn xử lý, chuẩn bị các con số với quy trình quen thuộc của mình, làm sao để chúng trông có vẻ đáng tin cậy và hấp dẫn với khách hàng.
Trên đường ra sân bay, trong khi tâm trí anh đã kịp hướng tới phi vụ tiếp theo, Jo bỗng nhận ra chiếc xe chở anh đang chạy chậm dần và rồi nhìn thấy phía trước mình cả một biển người đang chắn ngang con đường.
Khi xe chạy đến sát đám đông và không thể tiến thêm được nữa, Jo mở cửa xe bước xuống quan sát xung quanh.
Đây không phải lần đầu tiên anh chứng kiến những vụ biểu tình chống lại chính những dự án mà anh đã nhúng tay vào, nhưng Jo chưa từng bận tâm gì nhiều. Với anh thì những khẩu hiệu, những tiếng la hét, những viên đá ném về phía cảnh sát chỉ là một phần của cuộc chơi, những phản ứng yếu ớt so với tiến trình đã được khởi động và không thể ngăn chặn nổi, những hạt cát không thể cản lại cả một cơ chế quyền lực mạnh mẽ.
Cảnh sát cương quyết tìm cách giải phóng con đường, nhưng vô số những thân người đã dồn lại tưởng như chất đống lên nhau không chịu tản ra.
Nông dân, đàn ông, đàn bà, người già với khuôn mặt khắc khổ in rõ dấu ấn thời gian, những vẻ mặt giận dữ nghiêm trọng, những đứa trẻ mà gương mặt chúng đã hiện rõ sự ngạc nhiên và bất tin. Tất cả bọn họ làm thành một tấm vải nhất định không chịu toạc ra dù bị giằng xé từ các phía.
Jo dựa vào chiếc ô tô lẽ ra đang phải đưa anh đến với khoản lợi nhuận bỏ túi tiếp theo, anh nhìn những khẩu hiệu viết bởi nét chữ nghiêng ngả mà những người biểu tình đang cố gắng giơ cao trên đầu họ, trên nền những tiếng hét bướng bỉnh của cả đám đông. Rồi trong khi Jo chưa kịp nhận ra, quang cảnh bỗng đột nhiên biến đổi nhanh chóng: lượng đá ném ra bỗng nhiều hẳn lên, một số viên đã trúng vào các cảnh sát khiến bọn họ lên đạn súng phản ứng lại. Một phát súng bắn ra. Đám đông rần rần chuyển động, biến thành những nhóm nhỏ hơn, rồi đến những tiếng súng khác khiến biển người càng trở nên náo loạn. Người lái xe đẩy vội anh xuống đất, nấp sau xe. Từ vị trí ấy Jo quan sát được một phần quang cảnh đang diễn ra chỉ cách anh vài bước chân, phần dưới của những con sóng người, một biển chân người chạy theo những hướng không xác định, một điệu nhảy khủng khiếp lạc điệu cuốn theo cả bên tấn công và bên bị tấn công, người biểu tình và cảnh sát. Lại một sự hỗn loạn, Jo thầm nghĩ mà không hề biết rằng những gì anh đang thấy chính là màn mở đầu của cuộc chiến tranh chấp nguồn nước. Một cuộc chiến mà chính anh với những con tính tỉ mỉ và thuyết phục của mình đã gây ra. Một cuộc chiến mà người dân ở đó đã phải tranh đấu hàng năm trời để giành lại nguồn nước của mình.