Nhưng những cảnh ấy chỉ là những suy nghĩ tự do, những tưởng tượng mà Quỳnh và sự im lặng của cô tạo ra trong tôi.
Khi Quỳnh ra về, mỗi lần cánh cửa nhà tôi khép lại sau lưng cô ấy, tôi lại cố gắng sắp xếp căn phòng và cả những ý nghĩ trong đầu mình. Với căn phòng thì không khó gì, nhưng với đầu óc tôi thì... Tôi cố sắp xếp lại trật tự ý nghĩ của mình nhưng không thể, và dù tôi biết mình vẫn không tiến lên được là mấy trong việc chuẩn bị trả thù Wang, thứ duy nhất tôi nghĩ ra là biến mình thành một con virus.
Một con virus tấn công những dự án quan trọng nhất của hắn, một yếu tố không lường trước được, không dự đoán được sẽ khiến cả công trình đồ sộ xây dựng bao năm và hứa hẹn những khoản lợi nhuận kếch xù, sẽ sụp đổ tan tành, mà chỉ còn lại những thiệt hại không tưởng tượng được.
Vài ngày trước khi đến Hà Nội, tôi nhận được một gói hàng, đến tay tôi theo đường chuyển bí mật. Người gửi giấu tên, tôi không biết là ai nhưng khá chắc chắn là chính George, đồng nghiệp cung cấp cho tôi dấu vết về người tình của Wang đã gửi tôi cái gói đấy. Cái kiểu liên lạc đấy cũng không quá hiếm trong giới chúng tôi. Gói hàng chứa thông tin về những hoạt động ngoài luồng của hắn.
Trong những tuần sau đó ở đây, tôi đã nghiên cứu những thông tin đấy cả nghìn lần để tìm ra cách lần tới hắn, để tính sổ với hắn, để thoát khỏi đáy sâu.
Tôi vẫn nhớ sau khi nhận gói hàng ở điểm phát, tôi đã mở tung nó ra ngay lập tức để xem cái đống dày cộp bên trong là gì. Tài liệu bên trong thu hút tôi từ những dòng đầu tiên khiến tôi đã ngồi luôn lại trên băng ghế công viên gần chỗ nhận hàng để đọc.
Tài liệu bao gồm các bản phô tô giấy tờ, trên mỗi tờ đều đóng dấu MẬT. Mặc dù các bản copy không có thông tin gì về người soạn cũng như người nhận, nhưng chẳng khó gì để qua cách viết nhận ra tác giả của báo cáo. Tôi đã từng cầm trong tay những thứ tương tự, các báo cáo tuyệt mật. Lần này là cả một khối lượng lớn những thông số khoa học, chuyên môn, những giả định, những câu hỏi về các hoạt động đáng lo ngại trong lĩnh vực virus, nghiên cứu vi sinh vật và dược phẩm. Đây là loại tài liệu không được quyền sao chép hay phổ biến, người nào chuyển cho tôi bản sao đã chấp nhận một sự mạo hiểm ghê gớm.
Tài liệu này, tôi và chị cứ gọi tạm là báo cáo nhé, bao gồm đoạn mở đầu với các nhận định tôi đã từng nghe qua, trong đó nói rõ bản chất hai mặt của những nghiên cứu trong ngành công nghiệp vi sinh. Một mặt đó là những nghiên cứu vì lợi ích của con người còn mặt kia chính là lợi dụng những nghiên cứu này để gây hại cho chính con người. Đặc biệt là những công trình về các chất gây bệnh được xác định là những loại vũ khí tiềm năng để tiến hành khủng bố sinh học.
Tôi lật từng trang bảng tổng kết dài, chi tiết về dịch cúm gia cầm bùng nổ ở Hồng Kông năm 1997, nhất là về những việc xảy ra sau khi những cảnh báo về căn bệnh này giảm dần rồi biến mất khỏi các mặt báo đã từng đưa tin trên toàn cầu. Trọng tâm của vụ việc này theo như tác giả báo cáo chính ở chỗ sau khi virus H5N1 biến mất, mặc dù cho đến lúc đó chưa có dấu hiệu gì chứng tỏ virus có thể lây lan từ người sang người, nhưng vì tỷ lệ gây tử vong cao của loại virus này, một số nhà khoa học đã tiến hành các nghiên cứu sâu hơn về chúng để phòng ngừa khả năng bệnh dịch có thể bùng phát lại với những chủng virus nguy hiểm hơn có khả năng lây lan từ người sang người.
Chị có nhớ tôi đã kể cho chị nghe về cơ chế tay trái, tay phải trong hệ thống mà Wang hoạt động chưa? Báo cáo tôi đọc miêu tả chính xác đúng cái cơ chế ấy. Trước đấy tôi cũng đã tìm hiểu nhưng quả thật khi đọc báo cáo mới hình dung được rõ nét cơ chế ấy.
Nhiều ý kiến trong báo cáo đã chỉ ra rằng dù các nghiên cứu đó cực kỳ tốn kém nhưng chúng được triển khai không chỉ ở những phòng nghiên cứu của những nước công nghệ tiên tiến hay những tập đoàn dược phẩm tư nhân lớn. Những nghiên cứu đấy hoàn toàn có thể do các nhà khoa học không thuộc biên chế của bất cứ cơ quan nào tiến hành trong một ga ra nào đó, và chính vì vậy có thể trở thành những nghiên cứu cực kỳ nguy hiểm. Những khoản tài chính ám muội mà họ nhận được để tiến hành thử nghiệm lại càng khẳng định điều đó.
Rất có thể ở những chỗ không thể lần ra, nhưng cũng có thể ở ngay tầng hầm nào đấy đang có những nghiên cứu về chủng virus ban đầu được biết đến như virus cúm gia cầm, rồi biến đổi chúng, bổ sung những chuỗi gen đã biết, quan sát và tạo ra thông qua thử nghiệm trên chuột đã được chủng ngừa bằng loại vắc xin chống được virus đời đầu.
Những nghiên cứu đấy có thể có những tác dụng khác nhau và có thể bị lợi dụng cho mục đích phi pháp: chỉ ra việc một số loại vắc xin hoạt động không hiệu quả, kháng lại những loại kháng sinh đang được dùng rộng rãi, tăng cường các chất gây bệnh mà người ta vẫn chưa có đủ hiểu biết về chúng để có cách xử lý phù hợp, tăng khả năng lây lan các nguồn bệnh mới, biến virus thành những vũ khí hóa học để có thể dùng cho khủng bố.
Và còn nhiều nữa.
Bản báo cáo dự đoán trong những năm tới các nghiên cứu này sẽ tăng lên theo cấp số nhân giống như khả năng từ các phòng thí nghiệm người ta sẽ phân tích tìm ra và sau đó là sản xuất được nguồn vật liệu di truyền cho virus, và những chuyện đó có thể bị một số cá nhân thao túng.
Một chương của báo cáo được dành để đưa ra các biện pháp, các điều luật cần được đưa vào áp dụng khắp nơi để ngăn chặn những viễn cảnh đen tối đó xảy ra, nếu không những hoạt động phi pháp kia sẽ càng ngày càng vượt ra khỏi bất cứ sự kiểm soát nào.
Phần cuối báo cáo là một danh sách tên. Không nhiều lắm. Tên mỗi người được đi kèm với những hoạt động tội phạm có liên quan và mức độ nguy hiểm của mỗi người. Một số trường hợp được kèm theo nhận xét cá nhân. Tất cả danh sách hoàn toàn xa lạ với tôi. Trừ một cái tên duy nhất.
Tên của hắn.
Wang được coi là cỗ máy Deus Ex[1] (Deus Ex machina), liên kết quan trọng trong một đường dây hoạt động rất mạnh ở Hồng Kông, Trung Quốc và Mỹ nhắm vào việc tạo ra một loại vắc xin có khả năng chống virus cúm gia cầm đột biến thành loại có khả năng lây lan từ người sang người. Hắn bị nghi là tham gia vào một nhóm đặt cơ sở tại Thái Lan để nghiên cứu thử nghiệm việc các vi sinh vật đột biến do nguyên nhân biến đổi khí hậu, nhằm tìm hiểu quá trình một virus chuyển từ một số loại động vật sang người.
Hắn được coi là một kẻ quá khích, đam mê thậm chí là cuồng virus. Trong báo cáo có dẫn ra việc hắn coi thế giới virus là một vũ trụ thu nhỏ, rằng số lượng các vì sao trong vũ trụ có nhân lên cả triệu lần cũng không thể bằng với số lượng virus tồn tại trên Trái đất. Nhưng không giống với những vì sao, virus có một ánh sáng riêng của mình, không nhìn thấy được nhưng có thực, những tạo vật vô hình tồn tại trong số phận của mỗi con người.
Câu nói đó tôi đã được nghe, từ chính mồm Wang nói ra, bằng cái tông chói tai gay gắt mà đôi khi thấy trong giọng nói của hắn.