Bản thân tôi cũng kiệt sức và tôi nghĩ chắc là mình phải đi ngủ lấy vài tiếng. Vừa đi về căn phòng có cái giường tầng, tôi vừa tự hỏi không biết Quỳnh đã đi nghỉ chưa. Ngày hôm ấy tôi dường như không nhìn thấy cô. Thỉnh thoảng Quỳnh tạt qua trung tâm thông tin nhưng mặc dù có nhìn thấy tôi cô cũng chỉ lướt nhanh vào phòng, rồi lại ngay lập tức đóng cửa lại. Bước vào phòng tôi thấy Quỳnh đang nằm ở giường dưới. Không ngủ, không chào tôi, cũng không nói gì cả. Tôi nằm xuống cạnh cô và chờ đợi. Hơi thở của Quỳnh nhẹ nhàng, bình tĩnh, đôi mắt mở to nhìn thẳng vào bóng đêm. Một hơi thở dài báo hiệu những lời cô sắp nói. “Jo ơi, sao trên đời lại có nỗi khổ? Tại sao nỗi khổ lại nhiều đến thế, ở khắp mọi nơi”.
Ngắm Quỳnh ở khoảng cách gần đến thế làm trào lên trong tôi sự thèm khát mãnh liệt vừa thích thú, vừa nhức nhối. “Cái này em phải hỏi Corrine. Chắc là chị ấy sẽ có cách để giải thích với em. Em biết những người theo đạo Thiên chúa nghĩ gì về việc đấy mà”. Quỳnh lại chìm trong suy nghĩ, nằm yên bất động. Rồi cô nói tiếp. “Từ khi còn bé, em đã thấy xung quanh em chỉ đầy sự đau khổ. Thỉnh thoảng có một vài ánh chớp, một tia hạnh phúc nhưng phần lớn thì chỉ là khổ, cả một bể khổ”.
Tôi cảm thấy bất lực trước những lời ấy của cô.
“Anh không biết phải trả lời thế nào Quỳnh ạ! Mà anh sợ rằng cũng sẽ không có lời giải thích!”
Chúng tôi cứ nằm nguyên như thế! Cô ấy nhìn vào cái giường ở phía trên, còn tôi thì ngắm gương mặt của cô ấy. Những đường nét, cái gò má, rồi hõm má, cái đuôi mắt dài. Tôi vẽ một đường số 9 tưởng tượng trên gương mặt cô, nối liền tất cả các điểm, bắt đầu từ lông mày, lượn qua trán rồi lượn xuống đến cằm. Cái con số mang lại may mắn như Lượng từng nói.
“Sao anh lại ở đây hả Jo? Sao anh lại muốn gặp Wang?” Cô lại thở dài, thót bụng lại như đang hít vào để chuẩn bị thở ra cố rũ mình khỏi một gánh nặng nào đấy. Đến lượt tôi thở dài. “Bọn anh biết nhau từ lâu lắm rồi. Bọn anh là đồng nghiệp. Đã làm chung nhiều phi vụ quan trọng. Đã tâm sự với nhau về cuộc sống, về tiền bạc, về nỗi sợ, về cái chết. Anh có điều này phải hỏi anh ấy. Nói với em như thế đủ chưa?”
Lại một lúc lâu im lặng, chỉ có những cử động từ thân thể cô và từ lồng ngực nâng lên, hạ xuống. “Đủ rồi nhưng em không tin anh đâu”. “Được rồi Quỳnh ạ! Thế này vậy nhá. Ngày mai em nói với anh ấy là anh ở đây, là anh muốn gặp anh ấy. Nếu Wang không chấp nhận thì với anh chuyện này sẽ kết thúc. Anh sẽ không bao giờ nói đến nó nữa”. Quỳnh quay sang phía tôi, nhìn xuyên qua bóng tối như muốn kiểm tra xem tôi có thành thật với cô không.
“Wang ốm nặng lắm... Sau khi báo với em là anh ấy đến đây thì anh ấy biến mất. Chuyện đấy chưa bao giờ xảy ra cả. Rồi em thấy anh ấy nhập viện trong tình trạng đã khá nặng rồi. Có những đợt ho kinh khủng, khó thở, liên tục và càng ngày càng nặng hơn. Các bác sĩ đã lập tức đặt nội khí quản nhưng vẫn không đủ. Hôm sau Jerome đã quyết định mở hẳn khí quản để đặt ống thở cho anh ấy. Anh ấy đã trải qua nhiều giờ với các ống thở ấy nhét vào trong họng, không động đậy được một tí nào. Chỉ thỉnh thoảng nói chuyện được với em. Nhưng Jerome nói là anh ấy có một thể lực thép và biết đâu lại có thể hồi phục. Còn em thì chỉ biết chờ đợi ngày này qua ngày khác mong cho đến lúc đấy”.
“Quỳnh, anh...”
Tôi những muốn nói với cô ấy rằng anh rất yêu thương em nhưng tôi chưa bao giờ nói điều đấy với bất cứ ai nên cuối cùng lại không thể nói thành lời. Tôi chỉ cảm thấy bên trong mình cuộn lên một luồng ấm áp, nóng chảy, từ giữa bụng lên đến ngực. Một dòng chảy tôi chưa bao giờ biết đến.
Tôi muốn nói với cô ấy rằng nếu như Wang không qua khỏi thì vẫn còn có tôi đây, tôi sẽ không bị nhiễm SARS, tôi sẽ ở lại bên cô ấy cho đến chừng nào cô ấy muốn, trong bệnh viện và cả ở ngoài nữa. Rằng tôi muốn chăm sóc cô ấy, tôi muốn cho cô ấy một ngôi nhà, một chỗ trú ẩn, một chỗ vững chắc trên Trái đất này, nơi mà chúng tôi sẽ vứt bỏ nỗi khổ ở ngoài cửa, cách nó một khoảng cách an toàn.
Nó là thuốc giải cho nỗi khổ của Quỳnh. Hãy đi với anh... Nhưng ngược lại tôi lại nghe thấy mình nói với cô: “Anh hy vọng là Wang sẽ qua khỏi, thật đấy. Anh tin là anh ấy sẽ qua khỏi!”