Ngày hôm sau cái đêm có cơn ác mộng đi lên đi xuống trong cái thang máy tưởng tượng, tôi mang xe đạp đến sân bệnh viện giả vờ loay hoay như thể đang phải sửa cái lốp xe bị thủng. Ít lâu sau tầm giờ tôi có hẹn với ông giám đốc hôm qua, tôi nhìn thấy hai chị em Minh đang đi bộ ra phía cửa ngách, gần chỗ tôi đang đứng.
Tôi nhận ra Minh vì quần áo cô mặc có vẻ giống hôm trước. Cô chị thì trông lại khác hẳn, không thể nhận ra. Hôm ấy là một ngày cuối tháng Hai, nhiệt độ thấp, trời nồm thấy rõ khiến cái lạnh như xuyên vào da thịt.
Cô ấy trông nhỏ bé hẳn trong cái khăn choàng cuốn kín người, chắc là để hơi ấm cơ thể không lọt ra ngoài, đội một cái mũ ngộ nghĩnh với hai miếng che tai sặc sỡ. Nếu như chỉ đi một mình thì chắc tôi đã để cô ấy đi qua ngay trước mặt mình mà không nhận ra.
Minh nhìn thấy tôi trước, tôi vẫy tay chào hy vọng cô ấy nhận ra tôi. Sau khi Minh chỉ cho cô chị, hai chị em đi ra chỗ tôi.
“Chào anh D’Angelo, anh có cần giúp gì không?”, Minh hỏi tôi trong khi chị cô đứng hơi lùi lại đằng sau. “Không, cảm ơn cô, tôi đến gặp một người mà ông giám đốc giới thiệu, đến khi xong việc ra đây thì thấy cái xe bị xịt lốp. Nhưng tôi sửa được rồi.” Đúng lúc đấy thì điện thoại của Minh reo, cô trả lời vào máy “Vâng, thưa Giám đốc, tôi đến ngay đây ạ.” Cô tắt máy và sau một thoáng bối rối, cô giới thiệu chị mình cho tôi rồi xin phép quay lại văn phòng, nhưng sẽ xong việc nhanh thôi.
Cô chị vẫn ở lại đấy, đúng chỗ cô ấy đã dừng chân. Hai chúng tôi không nói năng gì trong một khoảng thời gian tưởng chừng như vô tận. Tôi lẽ ra có thể mở lời, đưa ra một chủ đề bất kỳ, nhưng có lẽ không cần phải làm thế. Cô ấy đứng lặng ở đấy như một vật đang được cất giữ, rồi trước sau gì cũng có người đến lấy đi. Một vật có hồn, tạo nên những cơn dao động nho nhỏ, với cái nhìn hướng đến một nơi nào đó xa xăm.
Rồi với sự chậm rãi mà tôi đã kịp thấy quen thuộc, cô ấy nhìn vào cái xe đạp. “Anh thích đạp xe à? Tôi mê đi lang thang bằng xe đạp lắm. Nhất là vào buổi sáng sớm khi tôi ra khỏi đây sau ca làm”.
“Phương tiện giao thông yêu thích nhất của tôi ở Hà Nội đấy”, tôi bảo cô, rồi nói thêm mà không kịp suy nghĩ gì cẩn thận, “nó làm tôi cảm thấy mình như một người ở đây”.
Cô ấy thoáng mỉm cười, rồi lại hướng đôi mắt ra một chân trời nào đấy mà mắt tôi không nhìn thấy.
Tôi còn đang suy tính nên tiếp tục câu chuyện thế nào để đạt được mục đích của mình thì cô bảo tôi mà không quay người lại. “Nếu anh muốn thì chúng ta có thể cùng nhau đạp xe quanh Hồ Tây. Có những đoạn rất đẹp.”
“Có chứ, tôi thích lắm. Bao giờ đây?”
“Sáng mai, lúc năm giờ” cô trả lời rất nhanh, ngược hẳn với vẻ chậm rãi vẫn có.
“Chúng ta có thể bắt đầu đi từ đây? Anh sẽ đến chứ?”
“Tôi sẽ đến”, đến lượt tôi trả lời ngay lập tức.