PHẢI ĐẤY ANH Ạ. Ở ĐÂY AI CŨNG ĐI XEM BÓI...
Quả là thế, Lượng cũng đã từng bảo tôi đi xem bói ngay từ những lần mới nói chuyện.
Lúc đấy thì tôi từ chối luôn. Chắc tôi từ chối cương quyết lắm, hoặc chí ít cũng có vẻ thế nên đến lần sau Lượng vòng vo chán chê rồi mới nói lại chuyện đấy. Lần đấy là khi anh ta đến thăm tôi trong dịp Tết, khi lại nói đến chủ đề này Lượng vẫn lo bị tôi từ chối lần nữa mà không khéo lại còn gay gắt hơn. Phải đến lúc thấy có thể vượt qua thái độ hoài nghi của tôi về việc đấy, anh ta mới chuyển sang năn nỉ tôi đừng từ chối nữa.
“Bác Jo ạ, tôi biết là người phương Tây các bác thấy chuyện này khó hiểu lắm. Bản thân tôi nhiều khi cũng không hiểu được cái thói quen cứ đầu tháng là dân tình lại đều đặn đến xin thầy bói xem giúp tháng đấy làm ăn được bao nhiêu, mua bán chọn ngày nào. Nhưng lần này việc của bác thì sao lại không xin thử. Tôi hẹn được với một bà thầy bói quen rồi. Mà dịp này đặt hẹn được là khó lắm đấy bác Jo nhé, đầu năm nên ai cũng muốn xem tình hình sức khỏe, làm ăn năm nay thế nào. Bà này là một trong những người bói giỏi nhất khi cần tìm ai đấy. Biết đâu bà lại giúp được, hay mách được cho bác điều gì mà cả tôi với bác đều chưa nghĩ ra”.
Lượng tiếp tục chỉ ra cho tôi đủ các lý do trên trời dưới bể khiến mọi người đến xem bói ở nhà bà kia, liệt kê chi tiết những trường hợp mà người anh ta quen hẳn hoi đã nhờ bà mà giải quyết được công việc. Anh ta có vẻ cương quyết thuyết phục tôi đi cho bằng được. Thế nên mặc dù tôi không mảy may ảo tưởng chuyện một thầy bói nào đó sẽ giúp mình có được đầu mối để tìm Minh, cuối cùng tôi vẫn nhận lời Lượng.
Nhận lời đến hỏi thầy bói việc của mình! Tôi hình dung nếu gặp Wang rồi kể cho hắn là tôi đến gặp thầy bói nhờ tìm người tình của hắn ở Hà Nội, cảnh đấy chắc phải tức cười lắm.
Rồi trong chuyến đi dài đến gần hai tiếng trong chiếc Lada cũ rích đến nơi bà thầy bói kia sống và tiếp người đến xem, Lượng không nói gì khác ngoài việc lặp đi lặp lại những gì tôi phải nói và không được nói khi gặp bà thầy bói.
Phải để bà quyết, tôi không được nói nhiều quá, không được hỏi thẳng bà. Tôi phải bình tĩnh, tuyệt đối không được lộ ra bản tính vô thần của tôi. Nếu bà hỏi tôi mới được trả lời, mà nói đơn giản thôi, vì anh ta sẽ phải dịch lại thật đúng. Tôi cũng không được cắt lời bà hay hỏi han gì. Không được sốt ruột, có thể chúng tôi sẽ phải đợi bà cả mấy tiếng đồng hồ; đến khi bà hỏi tôi điều gì về đời tư của tôi thì phải trả lời thật thà.
Ha ha, chị có hình dung một người như tôi trong hoàn cảnh như thế không?
Nhà của bà thầy bói chỉ là một khối xi măng be bé ở cuối ngõ, thấp thoáng phía sau là những thửa ruộng nho nhỏ. Mới nhìn thì bà thầy bói trông hoàn toàn giống như một người bình thường; nếu như bà không ngồi sau cái bàn thấp thì tôi đã nhầm bà với những người khách đang đợi. Theo Lượng thì tất cả cái vẻ tầm thường ấy, không một tí gì màng đến những thứ hào nhoáng bên ngoài, chính là sự dâng mình tuyệt đối của bà trong các buổi hầu. Không có mức phí khi xin bà xem cho, Lượng mang theo một mâm đầy hương và hoa quả rồi bảo tôi đặt lên bàn thờ.
Bà thầy bói ngồi bắt chân chữ ngũ trên chiếu tiếp chúng tôi, đằng sau cái bàn con để một loạt những đồ hàng mã. Sau khi chúng tôi cũng ngồi xuống chiếu y như thế, bà nhắm mắt khoảng một phút, rồi bảo tôi tả người cần tìm, kể hết những chi tiết tôi nhớ được. Tôi liếc nhanh sang phía Lượng, rồi nhớ ra mình đã hứa không được tỏ ra nghi ngờ bất kính, và cũng là tôn trọng anh ta nữa, nên tôi cố trả lời bà.
Sau một lúc ngồi bất động, bà mở mắt rồi bảo tôi tráo cỗ bài theo số lần bằng tuổi mụ của tôi. Sau đó bà lại bảo tôi rút ra chín quân, đặt lần lượt lên bàn một quân sấp rồi đến một quân ngửa, theo một thứ tự mà tôi chịu không hiểu được.
Bà nhìn nhanh hết quân bài này sang quân bài khác rồi bắt đầu nói. Tôi chăm chú theo từng nghi lễ, nhưng một phần tâm trí lại phân tán theo những người khách khác đang ngồi chờ trên chiếc ghế băng chỉ cách chúng tôi mấy mét. Đàn ông, đàn bà, người già, thanh niên, đủ các lứa tuổi hiện diện trên cái băng ghế đó.
Bà thầy bói nói chậm rãi, từng câu rõ ràng, tách biệt. Lượng chỉ dám dịch lúc bà dừng lời, nhắm mắt lại và miệng hơi mỉm cười.
“Chuyện này đau khổ đấy, bi thảm là đằng khác, mà có thể vẫn chưa xong đâu... Toàn là những chuyện gây ra thù hằn... từ quá khứ vẫn chưa giải quyết được... Người mà anh tìm sống ở chỗ đó từ lâu lắm rồi; cô ấy không đi đâu cả, không đi nữa... Nhưng anh vẫn chưa tìm được nơi cô ấy ở... Cô ấy đẹp nên không giúp được anh, ngược lại là đằng khác. Cô ấy làm anh bối rối, thế nên mãi anh vẫn không đoán được công việc của cô ấy, tìm ra nơi ở của cô ấy... Cô ấy ở không xa đâu, trong một chỗ rất sầm uất... Phải rồi, nhiều người náu mình rất an toàn trong thành phố, lẫn vào giữa những người khác. Cô ấy làm công việc phải giao tiếp... nhưng tôi không nhìn ra được là việc gì...”
Thỉnh thoảng Lượng lại liếc xéo sang chỗ tôi, như thể muốn trách móc những lý do tôi đã vin vào để trì hoãn việc đến nghe những lời quý giá này của thầy bói.
“Khi nào gặp được người phụ nữ anh đang tìm, mà cũng không còn lâu nữa đâu, anh đừng để đầu óc lẫn lộn. Tôi thấy trước rồi đây này, xung quanh việc anh chị gặp nhau có nhiều sự bối rối hoang mang lắm. Có cả nhiều người lo lắng nữa, cô ấy cũng lo lắng”.
Bà thầy bói lại nhắm mắt rồi mở ra ngay sau đấy, bà nói với Lượng vài lời. Anh ta dịch cho tôi là bà còn nhìn thấy vài điều nữa, nhưng là về bản thân tôi.
“Anh là người có ngọn đèn soi đường, ngọn đèn sáng và soi tỏ lắm... Ngọn đèn đã giúp anh rất nhiều trong quá khứ, trong những lúc cực kỳ khó khăn. Nhưng lần này thì khác đấy... Sự can trường anh vốn có để đối mặt với khó khăn hay bất ngờ chắc chắn sẽ vẫn cần cho anh, nhưng chỉ thế thì không đủ. Cuộc gặp với người phụ nữ này là một thử thách mới, một thử nghiệm bất thường. Anh sẽ phải cố để vượt qua”.
Sau khi lại dừng lời như thể để nghiền ngẫm kỹ hơn cái thế giới đang quan sát khi nhắm mắt, bà vươn cánh tay ra phía trước, lòng bàn tay hướng xuống dưới rồi nói tiếp: “Nếu anh xua được đi lớp bụi quá khứ vẫn đang phủ kín người phụ nữ ấy, cuộc gặp sẽ rất quan trọng với anh. Tôi không nhìn thêm được gì sau đấy nữa. Nhưng sau đấy lại không phải thứ anh nghĩ là sẽ tìm được đâu”.
Trên đường về, tôi bắt Lượng lặp đi lặp lại những lời bà thầy bói đã nói, nhưng không thêm điều gì ngoài những điều anh ta đã thì thầm dịch vào tai tôi lúc trước. Từng câu, từng câu dần dần nhập vào tâm tôi.
Tôi không muốn thú nhận, kể cả với chính bản thân mình, nhưng những lời sau cùng bà thầy bói nói đã như mũi tên xuyên thủng lớp vỏ tâm trí tôi. Dù bản tính vô thần của tôi nỗ lực hết mức để bẩy ra đến thế nào, nó vẫn mắt kẹt bên trong ám ảnh tôi.
“Sau đó không có thứ mà anh nghĩ sẽ tìm được đâu”.
Tôi phải hiểu những lời đấy thế nào đây?
Rằng kế hoạch của tôi sẽ thất bại?
Rằng tôi sẽ không gặp được Wang?
Rằng tôi sẽ không bao giờ thoát được khỏi đáy sâu kia?