Vùng Cách Ly

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
67. Những Giây Quý Giá
67. Những Giây Quý Giá

❊ ❊ ❊

Ho, ngạt thở hay gần như không nói được, tôi đã dần quen với những cảnh đấy, mặc dù không thể đánh giá được mức độ nguy hiểm của mỗi ca, nhưng bệnh nhân nào vào đây có vẻ cũng có những triệu chứng đó. Tôi giúp đưa bệnh nhân mới vào khoa. Bây giờ thậm chí còn thiếu cả người để giúp vận chuyển bệnh nhân. Việc đến tay ai người đấy làm. Trông bệnh nhân mới nhợt nhạt, gần như không còn sức lực gì nữa. Đôi mắt anh ta có vẻ giống như mắt Nga khi chúng tôi cấp cứu cho cô ấy. Anh ta lại bị một cơn ho dữ dội tưởng như là đang trút tất cả những gì trong linh hồn ra ngoài. Người nhà đã đưa anh ấy đến một bệnh viện khác nhưng khi người ta hiểu bệnh của anh ấy thì các bác sĩ lập tức khuyên người nhà đưa anh ấy vào đây hoặc là đến bệnh viện Bạch Mai. Corrine đặt ống thở lên nghe, xem bệnh án rồi lại quan sát bệnh nhân. “Bạch cầu vượt quá chỉ số rồi, tốc độ máu lên không ổn định. Người nhà anh ta nói rằng từ ngày hôm qua anh ta cứ liên tục sốt cao hơn. Sốt không tăng nhanh lắm nhưng cứ tăng dần mà uống thuốc hạ sốt cũng không tác dụng gì.” Bệnh nhân vẫn tiếp tục ho. Rồi đến lúc dừng được một chút anh ta lại thở hổn hển. Corrine tự lẩm bẩm. “Nếu không tìm được gì để hạ sốt cho anh ấy...” rồi nhìn bệnh nhân. Tôi cũng nhìn theo ánh nhìn của chị. Bệnh nhân, số liệu, bệnh nhân, số liệu. “Ca này dữ quá. Nó nuốt chửng cả bạch cầu”. Chúng tôi đưa anh ta vào Khu đỏ. Người đàn ông lại gập người lại vì một cơn ho dữ dội ập tới khiến anh ta phát nôn. Corrine bắt đầu mặc đồng phục của cô ấy. Bộ đồng phục bắt buộc mỗi khi vào trong Khu đỏ, rồi choàng khẩu trang. Chị ra hiệu cho tôi ý là không cần đến tôi trong Khu đỏ nữa.

Tôi quay lên Khu da cam rồi đến trung tâm thông tin. Jerome đang ngồi trước màn hình và nói điện thoại. “Chúng tôi không thể nào làm chậm nó lại được, virus này phá hủy phổi với một tốc độ kinh khủng”. Anh ta có cái tư thế lúc nào cũng như đang trực gây sự, kể cả lúc ngồi. “Không không, tôi không tin, không phải như thế đâu. Sự ổn định có vẻ là nhờ vào việc điều trị bằng Costizone và bằng máy trợ thở nhân tạo. Anh thử xem chỉ số đông máu đi...” Rồi anh ta lặng im nghe giọng nói từ phía bên kia đầu dây. “Bọn tôi đang thử điều trị cho bệnh nhân bằng Relenza nhưng tôi vẫn không có thông tin gì để đánh giá cả. Có khi bên anh sẽ chữa được trước đấy Jack. Chí ít là tôi cũng tin như thế!” Một thoáng lo lắng hiện lên trên khuôn mặt anh ta. “Tôi biết là đã nâng lên mức báo động đỏ. Cả mạng lưới kiểm tra đang được mở rộng, nhưng đây là một cuộc đua với thời gian, Jack, tin tôi đi, ở trong này suốt mấy hôm nay tôi hiểu mỗi giây đều quý giá thế nào”. Anh ta lại ngừng lời. “Tất nhiên rồi. Chúng tôi vẫn phải cố. Rồi anh ta dập điện thoại, nhìn về phía tôi nhưng hầu như không để ý tôi đang đứng đấy. “Chúng tôi vừa chuyển một bệnh nhân mới vào Khu đỏ”, tôi bảo Râu đỏ. “Lẽ ra chúng ta phải dừng tiếp nhận bệnh nhân mới, cứ thế này thì chúng ta không thể xử lý nổi.”

Râu đỏ đứng dậy đi về phía cánh cửa, rồi chỉ vào màn hình máy tính: “Anh theo dõi tiếp nhá!” “Vâng để tôi lo”.

Để tôi lo Râu đỏ ạ. Tôi tự lầm bầm nhắc lại với chính mình. Anh cứ lo chăm sóc cho bệnh nhân của mình, chiến đấu cuộc chiến của anh, chống lại kẻ thù quỷ quyệt và vô hình kia.

Đừng bỏ cuộc, bạn tôi ơi, đừng bỏ cuộc!

ười dịch: Trần Hồng hạnh —★— Vùng Cách Ly ebook©MotSAch —★— TVE-4u©cuoicaisudoi Nhà xuất bản: Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lorenzo Angeloni

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.