Tôi quyết định sẽ ngủ qua đêm ở căn phòng nhỏ của Quỳnh. Trong túi áo choàng cô đưa cho tôi có một cái chìa khóa, và nó đã khớp khi tôi tra vào ổ khóa căn phòng. Tôi ngồi xuống cái giường tầng dưới. Từ sau màn đón tiếp nồng nhiệt của Râu đỏ tôi vẫn chưa nói chuyện được với Quỳnh. Mà tôi cũng không biết Wang đang ở đâu. Các suy nghĩ xoay tít trong đầu, tôi phải cố để xếp chúng lại cho trật tự.
Chắc chị nghĩ ai ở trong hoàn cảnh đấy thì tất nhiên là đầu óc phải rối mù. Nhưng với tôi lại không như thế. Tôi cảm thấy mình chỉ còn một bước nữa là đến đích. Wang rõ ràng đang ở đây. Tôi không hiểu tại sao Quỳnh lại phản ứng như thế khi nghe tên hắn, nhưng rõ ràng là có mối quan hệ giữa cô ấy và bệnh nhân Wang đang được điều trị. Không, không còn nghi ngờ gì nữa, hắn đang ở đây. Tôi không hề biết tình trạng sức khỏe của hắn thế nào, có nặng lắm không, nhưng dù sao sau những sự kiện không ngờ đang dồn dập diễn ra thì mọi việc đang xoay chuyển theo hướng có lợi cho tôi. Suy cho cùng thì đấy cũng là điều tôi trù định: kiểu truy đuổi này có thể dễ dàng đưa đến những bước tiến triển không thể đoán trước. Trực giác đúng đắn đã đưa tôi tới đây, quyết định ở lại đây tuy táo bạo nhưng chuẩn xác. Tất cả đã trùng khớp, dù bây giờ tôi đang bị nhốt trong một bệnh viện phải cách ly, chấp nhận một rủi ro tôi không thể tính toán trước. Có vẻ tất cả những gì liên kết giữa tôi và Wang đều mang yếu tố đấy: những rủi ro không lường trước được.
Có lẽ cũng vì thế tôi cảm thấy tâm trạng đối nghịch những tình cảm lẫn lộn, như thể một lớp bùn đang chảy vào làm đục ngầu dòng suy nghĩ trong tôi. Ngay cả khi nhìn Quỳnh - điểm chung duy nhất mà tôi có trong những ngày trước khi tôi vào trong bệnh viện và những ngày này thì giờ đây cô cũng đã có vẻ khác trước.
Giống như có những điểm chỉ có thể thấy rõ khi chụp X-quang, ở đây hình ảnh của Quỳnh tựa như được đặt ngược sáng, khiến những điều trước đây tôi chưa hề thấy bỗng hiện ra. Khiến tôi trăn trở với những gì trước đây tôi chưa từng nghĩ đến.
Chưa bao giờ tôi thấy Quỳnh mong manh như lúc ở căng tin. Trong khi Râu đỏ nói, trong tôi trào lên mong muốn ôm em vào lòng, truyền hơi ấm cho em, nhấc bổng em lên khỏi mặt bàn giá buốt ấy rồi đưa em đi cùng tôi đến một chỗ trú ẩn. Một nơi ẩn nấp chung cho cả tôi và em.
Một chỗ trú ẩn mà có lẽ cả em và tôi đều chưa bao giờ tìm được. Cách xa lũ virus, xa bệnh viện, xa Wang, xa tất thảy mọi thứ.