Corrine đi vào, cầm vài tờ giấy trong tay, trong lúc vẫn đang nói chuyện với một y tá. “Tôi dặn rồi đấy nhé, chúng ta vẫn phải tiếp tục theo dõi chức năng thận, gan, đông máu và oxy bão hòa, nhớ chưa?” “Vâng, thưa bác sĩ Corrine”. “À, Tuyển này, làm ơn đưa cho tôi các tấm phim của những bệnh nhân trong Khu đỏ”. Râu đỏ có vẻ không nhận ra Corrine đã vào phòng, anh ta vẫn ngồi lơ đãng đọc những email cuối cùng, những email vừa đến. Không hiểu đầu óc anh đang nghĩ về miếng ghép nào. Corrine lại gần và đưa ra một tờ giấy. “Anh xem em vừa nhận được gì từ viện Pauster này?” Râu đỏ đọc, vẫn với cái vẻ lơ đãng đó. “Ừ, họ chuẩn bị các kịch bản là đúng thôi mà. Chúng ta đang có một bệnh dịch có nguy cơ phát triển thành đại dịch trong bất cứ lúc nào. Nhưng chúng ta tin vào kịch bản đầu tiên đúng không Jerome?” Giọng của Corrine hệt như giọng trẻ con, tìm kiếm sự an ủi. “Nếu như trực giác của Carlo là đúng thì chỉ có kịch bản đầu tiên thôi. Các biện pháp phòng ngừa hữu hiệu, hạn chế bệnh, xác định bệnh, chữa trị và diệt trừ tận gốc. Virus cho đến bây giờ vẫn chưa phát tán quá nhanh. Ở Hồng Kông, bị nặng như thế có lẽ bởi vì họ nhận thức quá chậm là bệnh này do virus lan truyền, tất nhiên kịch bản mà chúng ta chờ đợi sẽ có thể giữ nguyên nếu như con virus đột biến quái quỷ này không tiếp tục thay đổi trong thời gian ngắn trước khi tìm được thuốc trị nó. Còn ngược lại, nếu như việc lây lan xảy ra khác với những gì ta dự kiến thì mọi sự sẽ thay đổi. Việc lây lan vô ý thức hoặc việc ra khỏi vùng cách ly đem theo mình mầm họa chết người. Tất nhiên vẫn có thể xảy ra. Lúc ấy các vụ cách ly sẽ nhân lên nhiều lần trong thời gian không biết sẽ là bao lâu, hạn chế việc mọi người đi lại sẽ cực kì hỗn loạn”. Râu đỏ nhìn lại tờ giấy có ở trước mặt. “Kịch bản thảm họa thì anh thậm chí là không muốn xem đâu, ít nhất là hôm nay. Cái mà những nhà nghiên cứu gọi là yếu tố bất lợi dù sao chỉ dựa trên khái niệm về mật độ dân số đông đúc và vấn đề đấy vẫn còn phải được chứng minh”. “Nhưng đây là lần thứ hai chỉ trong vài năm nay, loại virus đe dọa thế giới luôn xuất hiện ở Hồng Kông. Chẳng nhẽ chỉ là trùng hợp sao?” “Anh không biết Corrine ạ! Chúng ta không có bằng chứng để trả lời chắc chắn. Tại Hồng Kông, trung bình có 6000 người sống trên một cây số vuông. Ở một số quận đông dân nhất thì thậm chí lên đến 55000 người mỗi cây số vuông. Đấy là một sự điên rồ, ít nhất là theo cách nhìn của anh. Các ổ dịch có thể đang nói với chúng ta rằng trong một số những điều kiện nhất định không gian sống đang bị thu hẹp quá mức chăng? Chúng ta đang đứng trước những dấu hiệu đầu tiên của một căn bệnh do sự quá tải dân số trên hành tinh này. Có thể lắm, nhưng anh không thể khẳng định điều đó được”. “Điều đấy làm em nghĩ đến cái khoảng cách tối thiểu của bọn trẻ con mà nếu bị xâm phạm thì chúng nó sẽ phản ứng lại mặc dù vẫn còn rất nhỏ”, Corrine nói. “Dù sao thì một đám người chen chúc với nhau thì họ không chỉ mất đi phẩm giá mà có lẽ còn mất đi cả một phần khả năng miễn dịch của mình nữa”.
Cánh cửa mở ra, một y tá ôm một chồng các tấm phim chụp bước vào. Cô ấy để từng cái một lên tấm bảng đọc phim X-quang rồi đi ra ngoài. Corrine và Râu đỏ quan sát những hình ảnh tàn nhẫn của các cơ quan đang bị virus phá hủy trong cái dáng tập trung và lo âu của họ.
“Đây là bệnh nhân mà Quỳnh đã đưa vào điều trị đúng không?”
“Phải rồi! Em xem sự khác nhau so với tấm phim chụp hôm qua đi”. Tôi rời mắt khỏi màn hình, nhìn lên tấm phim. Một cơn buồn nôn nhanh chóng dâng lên trong miệng tôi. Corrine lôi từ trong một phong bì màu vàng với dòng chữ “Ông Wang Lee” viết bằng bút dạ đen ngay phía trên ra những tấm phim. Râu đỏ để nó lên bên cạnh những tấm đã có. “Anh chưa bao giờ nhìn thấy phổi bị tàn phá đến mức này. Cho anh xem phác đồ thuốc 12 giờ vừa qua xem nào”. Corrine mở phong bì rồi đưa tiếp ra.“Nặng lắm rồi Corrine ạ. Anh ta sẽ không thể qua khỏi, trừ phi là có một phép màu”. Cánh cửa lại mở ra. Quỳnh liếc mắt vào trong như thể tìm ai đấy nhưng không thấy. Hai bác sĩ không để ý gì. Trước khi Quỳnh khép lại cánh cửa, cô ném cho tôi một cái nhìn rất nhanh nhưng ý nghĩa của nó thì đã quá rõ. Tôi đứng lên bảo hai người kia “Xin lỗi anh chị, tôi sẽ quay lại ngay”.