Bây giờ là 5 giờ sáng, Quỳnh đang mặc quần áo. Cô ấy mới chỉ ngủ được chưa đầy ba tiếng. Tôi thì vẫn nằm thức, nghiền ngẫm về Wang, về việc ở đây trong khi hắn đang sắp lìa đời, nhất là nghiền ngẫm về chuyện nếu không vì Wang thì tôi đã không ở trong cái bệnh viện Việt Nam này, về điều những bức tường bệnh viện đang hé lộ và về thế giới ẩn sau những điều ấy. “Quỳnh, nghe anh này, anh không muốn nài nỉ em nữa, chỉ cần em nói với anh là anh ấy đang ở đây thôi, được không?”
Quỳnh đi ra mà không trả lời tôi, tôi quay lại nằm trên giường và trừng trừng nhìn lên cái giường ở phía trên tôi, cũng đúng cái vị trí mà Quỳnh đã nằm và kể cho tôi nghe về cuộc đời cô ấy đã phải trải qua và những nỗi đau khổ vẫn còn đấy. Lời tiên đoán, cái án mà cô ấy đã mang theo suốt những năm nay, như vẫn còn ở đây, lơ lửng trong căn phòng như một cụm khói đen mãi mới tan ra trong không khí.
Tôi cần phải làm gì cho đầu óc tỉnh táo lại. Tôi mặc quần áo đi ra khỏi căn phòng. Trong hành lang, những người phụ nữ làm vệ sinh đang trải những tấm giẻ ướt bằng tay, họ quỳ xuống và cố gắng cọ mạnh rồi lại cầm nó lên, lau nước, vắt nước. Họ vắt, rồi họ lại trải ra, lại lau rồi lại vắt. Cứ thế. Chắc là để cẩn thận không bỏ sót lại bất cứ bào tử nào của virus. Tôi ra khỏi Khu da cam và đi xuống sân bệnh viện. Khắp xung quanh là một sự im lặng phi thực, không có một chuyển động nào. Chỉ một lát nữa thôi thức ăn trong ngày sẽ đến và sau cái quãng ồn ào ngắn ngủi ấy tất cả sẽ quay lại bất động như bây giờ.
Tôi nhìn sang cái bóng đáng sợ của thứ được Corrine đặt tên là cỗ máy địa ngục. Một cái lò hơi nhỏ nơi người ta vẫn đốt những rác thải bệnh viện của các khu bị cách ly bao gồm cả quần áo của bệnh nhân ở trong đấy. Cái lò đang hoạt động, hơi vẫn còn đang bốc ra, chắc là nó vừa đốt xong những thứ cần phải hủy đi. Chẳng ai muốn làm việc đấy cả. Hôm qua từ cửa sổ tôi nhìn thấy hai người đàn ông đến gần, đội trên đầu hai cái túi bóng để cố không bị lây virus. Đội cái gì không đội mà lại dùng túi bóng.
Tiếng khóc của một người đàn bà trẻ bứt tôi ra khỏi suy nghĩ ảm đạm mà cái lò thiêu rác đã phủ lên người tôi. Cô ấy tựa vào một cây cột. Hình như tôi đã nhìn thấy cô ấy rồi, có lẽ là một trong các nhân viên làm việc trong bệnh viện. Cô ấy đang tựa vào đấy như thể không có chỗ dựa nào khác, thân hình mềm oặt, không còn sức sống, cứ rung lên trong tiếng nấc. Khuôn mặt đẫm nước mắt mà cô cũng không muốn lau đi nữa. Tôi đang chuẩn bị đến gần thì đã có một người đồng nghiệp khác nhẹ nhàng ôm lấy vai và dẫn cô ấy vào trong. Tôi nghĩ đến Nga, có lẽ Nga đã không qua khỏi được mất rồi. Đặt tay lên trán mình, tôi thấy mồ hôi toát ra. Ở ngoài này có nóng đâu, chẳng lẽ tôi cũng đã nhiễm SARS, chắc tôi phải đi khám thôi. Tôi đi thêm hai bước nữa cố để thoát khỏi tâm trạng u uất, bi thương. Nhưng tôi không thể nào lây virus đấy được, tôi không có những triệu chứng khác. Có lẽ căn bệnh của tôi là một thứ hoàn toàn khác. Với những gì lục phủ ngũ tạng đang truyền tới, tôi không thể chi phối đầu óc mình. Còn câu chuyện của Quỳnh chỉ khiến mọi chuyện càng phức tạp hơn.
Làm sao mà sau bao nhiêu năm cô ấy vẫn còn tiếp tục nghĩ về điều đấy, vẫn tin rằng một lời nguyền như thế có thể thành sự thực. Tại sao điều ấy lại ăn sâu vào tâm trí cô, rằng tôi có thể đến đây để giết Wang.
Rồi tôi tự hỏi: “Nếu tất cả sự điên rồ này trở thành sự thực thì điều mà bà thầy bói kia nói, rằng sau đấy tất cả sẽ kết thúc, điều đấy có nghĩa là gì?”
Tôi quay lại bệnh viện trong lúc vẫn đang tiếp tục toát mồ hôi. Màn hình máy tính và những nghiên cứu trên thế giới có vẻ là thứ duy nhất có vẻ thực để tôi bấu víu vào trong hoàn cảnh này.