Chị đã bao giờ thấy những tia chớp sáng lên trong đôi mắt của một người trước đây chưa từng gặp? Một người hoàn toàn xa lạ. Mà không chỉ trong cái nhìn đầu tiên, cả những lần sau lần đầu tiên ấy nữa...
Chị còn nhớ những lời đầu tiên ấy tôi đã nói khi bắt đầu câu chuyện của tôi không?
Sau cái liếc đầu tiên cô ấy lại nhìn tôi lần nữa, lâu hơn một chút. Và đến lần sau nữa thì ánh mắt chúng tôi chạm nhau. Và mắt tôi bắt gặp những gì diễn ra trong đôi mắt kia giây phút đấy. Gương mặt không để lộ ra chút nào những suy nghĩ hay tâm trạng bên trong. Một gương mặt đẹp, với những đường nét, tỷ lệ, sự thanh nhã của một người đẹp Việt Nam sẽ khiến ai cũng phải ngoái nhìn. Ở bất cứ đâu chứ không chỉ trong một phòng chờ chật hẹp của bệnh viện.
Mà đôi mắt... Đến tận bây giờ, sau bao nhiêu lâu rồi tôi vẫn không tài nào tả nổi điều mình đã thấy. Nó như thể một bầu trời tươi sáng. Tròng mắt đen láy thăm thẳm, và từ trong sâu thẳm ấy sáng lên những đốm rực rỡ muôn hình. Hàng mi của cô ấy chớp nhẹ, và mỗi lần bầu trời tươi sáng bên trong lại xuất hiện với ánh sáng rạng rỡ ấy, tạo nên bởi những hạt nhỏ xíu tựa như đang trôi bồng bềnh trong màu đen thăm thẳm nơi đáy mắt. Bóng đêm sâu thẳm và những ánh đuốc.
Sự kết hợp ấy tạo nên một cảm giác bất tận, khiến ta không thể suy nghĩ, phản ứng hay tự chủ được nữa. Bóng tối và ánh sáng nhấn chìm tất cả những gì mà ánh nhìn của cô ấy hướng tới. Nhấn chìm cả tôi.
Tôi không thể kể cho cô cái nhìn đầu tiên ấy kéo dài bao lâu nữa.
Khi cánh cửa phòng ông giám đốc xịch mở và tôi được mời vào, tôi quay ra phía cô ấy và cảm thấy cái nhìn ấy, chậm rãi theo cái cách chỉ vài cử chỉ của con người mới có được, đậu lại trên đôi mắt tôi và bầu trời kia lại bừng lên như lúc đầu tiên.