Sau những việc tôi vừa kể với chị, tôi đã trăn trở mãi tự hỏi bằng cách nào mà một người như hắn lại có thể lôi cuốn, cám dỗ tôi đến thế.
Tôi vốn không dễ bị người khác lôi cuốn. Không có thần tượng hay người thầy nào khiến tôi ngưỡng mộ hay tuyệt đối kính trọng. Có chăng chỉ là những người có kiến thức hay kỹ năng, và tôi học từ họ cách rèn luyện những công cụ hữu ích để sử dụng theo cách của tôi.
Phần còn lại là... nghệ thuật thao túng mà tôi đã nhanh chóng luyện được. Không chỉ thao túng các con số như những công ty tư vấn yêu cầu mà cả thao túng dư luận, quan hệ với những người khác. Phải biết chinh phục người khác, mà tôi thì vận dụng kỹ năng đấy không chút do dự, như một lính chiến rút vũ khí sắc bén khỏi bao rồi dùng xong lại cẩn thận cất đi.
Sao với Wang những hệ thống báo động chính xác mỗi khi tiếp xúc với người khác của tôi lại không hề cảnh báo gì?
Hắn ta đã vô hiệu hóa, đã làm nhiễu thế nào khiến tôi không nhận ra những dấu hiệu quan trọng, không nhìn thấy tổng thể bức tranh? Như thể các cảm biến của tôi chỉ có thể nhận được từ hắn những thông tin đã bị mã hóa và không thể giải mã chính xác.
Trong khi tôi vẫn luôn biết cách đọc ra nhanh chóng bản chất những người mình gặp, không sai lấy một li. Rồi từ những gì đọc được tôi luôn giữ cho mình cách cư xử hợp lý, tự động duy trì hệ thống giám sát, không chủ quan trước bất cứ điều gì.
Nói một cách chính xác thì tôi chưa bao giờ hoàn toàn tin tưởng ai cả.
Chị đưa tay cho tôi.
Mạnh dạn lên, không sao đâu mà.
Chị cứ đưa tay ra như khi bắt tay làm quen với tôi. Đấy, đúng như thế đấy.
Chị có cảm thấy gì khi bắt tay tôi không?
Không ư?
Tôi thì có đấy... Từ khi mới lớn, lúc đấy tôi còn chưa nhận ra đâu, việc bắt tay và nhìn vào mắt người đối diện luôn giúp truyền cho tôi một chuỗi thông tin. Giống như khi chị xem một đoạn trailer về người đó.
Ban đầu những thông tin ấy đến dưới dạng thô, kiểu như tích cực hay tiêu cực, quan tâm hay thờ ơ, tốt hay xấu, rồi dần dần chia tiếp thành các tính cách cụ thể hơn, nguy hiểm hay vô hại, có trách nhiệm hay không đáng tin, và cứ thế phát triển thành khả năng cảm nhận được những thông tin ngày càng cụ thể hơn, kể cả về tâm lý người đối diện, và chỉ từ hai hành động đơn giản kéo dài trong vài giây ngắn ngủi lúc làm quen đấy.
Wang vẫn hay nhắc đến việc phải cập nhật cái mà hắn gọi là bệnh án của mỗi người, vì theo hắn người có bệnh thì sẽ phải cần một loại thuốc nào đấy để chữa.
Tôi đã muốn đáp lại với hắn là tôi chỉ cần mấy giây để tạo được hẳn hồ sơ tiền sử bệnh chi tiết của bệnh nhân.
Chị có tò mò muốn biết tôi hiểu được gì về chị không?
TÔI THÍCH NGHE TIẾP CHUYỆN CỦA ANH HƠN.
Được rồi, tôi đang nói dở việc Wang có ảnh hưởng đến tôi thế nào.
Vào lúc quen Wang tôi chỉ làm trong lĩnh vực tài chính là chủ yếu, nên thật ra tôi không cần phải giữ quan hệ với hắn làm gì. Hắn không phải là đối tác cần thiết.
Tôi cũng không mảy may nghĩ tới chuyện giao lưu với Wang có thể là một mối nguy cho mình. Với tôi, hắn là một tay có những phẩm chất đáng nể, tính cách phức tạp, với đủ các yếu tố cần thiết để lôi cuốn và thao túng người khác. Với một tay như thế thì cái gì cũng có thể xảy ra.
Tất nhiên là phải cảnh giác với hắn.
Mặc dù những khi gặp nhau thì hắn luôn là nhân vật chính, nhưng giữa chúng tôi có một kiểu ngang hàng nào đấy. Lực thu hút đặc biệt lại càng làm hai bên chúng tôi cân bằng hơn, thế nên tôi chưa bao giờ lo lắng cân nhắc có nên bỏ không giao lưu với hắn nữa không.
Điều đáng ngạc nhiên là có vẻ như Wang cũng bị tôi thu hút. Sự ngang vai là thế mà, cả hai chúng tôi đều bị kẻ kia lôi cuốn.
Và không phải về thể xác, điều đấy thì quá rõ rồi.
Wang không giấu giếm gì chuyện hắn luôn đi săn lùng những mối quan hệ tình cảm mới, nhưng chỉ với phụ nữ. Hắn thích đóng vai con đực mạnh mẽ. Mỗi lần gặp nhau hắn không bao giờ thiếu chuyện để tự hào khoe khoang về những vụ chinh phục mới nhất của mình.
Nhưng vẻ ngoài cũng như cung cách cẩn trọng của hắn thì không thể hiện chút nào mức độ đào hoa. Có vẻ như đấy là một “cuộc sống thứ hai” của hắn, một avatar hoạt động trong thế giới ảo mà lại rất thật. Tất nhiên là nếu như hắn có hai con người, hai cuộc đời thật.
Tôi biết mình không phải là người duy nhất được nghe hắn kể về các phi vụ hay được chia sẻ thông tin làm ăn. Nhưng khác với những người khác, tôi không quá hào hứng, cũng không tỏ ra ghen tị gì với những thứ đó.
Việc đấy có vẻ làm Wang thấy lạ.
Tôi không có thành tích lẫy lừng nào để khoe khoang; tôi chưa từng nếm trải cảm giác si mê một người đàn bà. Dòng xoáy những hoóc môn cuốn tới những dự định, kế hoạch hoàn toàn xa lạ với tôi, mỗi khi dòng xoáy đấy cuốn lấy người nào tôi quen, với tôi cũng chỉ như xem một bộ phim ngoài rạp.
Đôi khi tôi lấy được những thông tin quý báu chính từ những phụ nữ mà tôi không si mê và cũng không si mê tôi, thậm chí có những thông tin từ hồ sơ mật lại đến từ những người tôi tình cờ gặp trong ở tiệc chiêu đãi hay bên bể bơi khách sạn.
Kể cũng lạ khi có những chuyện lại dễ lấy hơn từ giới nữ, nhất là nếu xét đến chuyện họ chưa bao giờ có vai trò quan trọng trong đời tôi. Quanh đi quẩn lại chỉ vài chuyện tình ngắn, thậm chí là quá ngắn.
Chắc hẳn có điều gì trong tính cách đấy của tôi đã thu hút Wang. Điều gì đấy mà hắn thấy có vẻ nữ tính.
Tôi thấy chị có vẻ ngỡ ngàng...
Vâng, nữ tính... Tôi vẫn luôn cảm nhận có một chỗ mềm hơn trên lớp giáp tôi dựng lên quanh mình khi lớn lên. Không phải là điểm yếu, mà là cái gì đấy mềm hơn. Nụ cười dịu hiền của mẹ đã nuôi sống tôi những năm tháng đầu đời chắc hẳn đã để lại một dấu ấn sâu đậm ở đúng chỗ đấy.
Tôi đoán là Wang thấy sự bình thản của tôi khi nghe hắn kể về các chiến tích của hắn có một nét gì nữ tính. Hắn đã ngửi ra điều đấy. Và có lẽ hắn bị ấn tượng một phần cũng vì điều đấy không phải thứ dễ nhận ra.
Tất cả những chuyện đó mãi về sau tôi mới rõ. Còn lúc đó tôi hoàn toàn bị trí tò mò muốn hiểu tất cả những điều phức tạp trong đầu óc Wang lấn át.
Tôi thường hành động một cách khoa học, thu nhận đầy đủ số liệu, yếu tố, bằng chứng, lật đi lật lại vấn đề trong tất cả những việc mình tham gia, kiểm tra độ tin cậy của số liệu, chỉnh sửa lại cho phù hợp với các kết luận phải đưa ra. Những thói quen đấy khiến tôi càng muốn hiểu Wang rõ hơn.
Và bởi bản năng hiểu ngay được đối phương của tôi lại bị vô hiệu hóa trong trường hợp với Wang, tôi đành phải chơi với hắn để có thể có những phân tích của mình, mà muốn thế thì phải chấp nhận chơi trò thách thức nỗi sợ với hắn mà không thắc mắc quá nhiều về chuyện sao Wang lại muốn chơi cái trò kỳ quặc đấy với chính tôi chứ không phải ai khác.