Nhân tiện cho tôi hỏi chị còn ở lại chốn tiền đồn nhìn ra biển xám này bao lâu nữa?
TÔI KHÔNG BIẾT... TÔI CŨNG CHƯA QUYẾT.
CÓ LẼ LÀ THÊM MỘT VÀI NGÀY NỮA...
À... NHƯNG NẾU ANH MUỐN TÔI SẼ Ở LẠI... ĐẾN KHI NÀO ANH CÒN CẦN NÓI CHUYỆN.
Được rồi. Thế tức là chúng ta vẫn còn thời gian. Thế là đủ. Tôi có thể hỏi tên chị được không?
KHÔNG CẦN. MÀ ANH CŨNG ĐÂU CÓ NÓI TÊN ANH VỚI TÔI ĐÂU.
Đúng thế thật.
Thỏa thuận của chúng ta... với một điều khoản duy nhất.
Một điều với chỉ một dòng.