Tôi bắt đầu lặn xuống đáy ngầm từ khi gặp hắn ở New York, sau khi tòa tháp đôi bị tấn công. Thế giới bị tê liệt, nhưng chỉ sau vài tuần lại hồi phục như trước.
Lần đấy tôi phải hướng dẫn cho một số tư vấn viên đang theo một gói thầu lớn trong lĩnh vực năng lượng đang chuẩn bị mở ở Braxin. Còn hắn chỉ tạt qua thành phố, không biết từ đâu đến và cũng không biết hắn sẽ đi đâu.
Wang làm một bài độc thoại dài.
“Mày có đồng ý với tao là điều một người tin sẽ xảy ra có ảnh hưởng trực tiếp đến việc xảy ra thật không? Những lời tiên đoán, cả tốt lẫn xấu trở thành thật.
Kiểu người có ý chí mạnh mẽ thì đặt ra cho mình những mục tiêu của cuộc đời từ trước, thậm chí là từ nhiều năm trước khiến nhiều người khác không thể hình dung ra nổi. Còn kiểu người bi quan nếu cứ bị ám ảnh từ ngày này qua ngày khác về những điều tăm tối có thể xảy ra với mình thì một ngày nó sẽ xảy ra thật. Chính cái họ tin vào đã tạo nên năng lượng đẩy sự việc. Tất nhiên việc lớn thì do những ai có đòn bẩy trong tay chi phối. Bởi vậy mà các nhà lãnh đạo cần phải thoát khỏi sợ hãi, lo lắng để năng lượng của họ được thanh lọc đến mức tinh chất”.
Tôi nhìn hắn nói, dáng người hắn trông càng nhỏ con hơn trong lúc đấy.
“Tao muốn khiêu khích mày một chút trong vụ đấu này giữa tao và mày. Vấn đề không phải xem ai dũng cảm hơn hay ai đến được cái ngưỡng mong manh của sự liều lĩnh mà vẫn giữ được lý trí sáng suốt tỉnh táo. Cái mà tao quan tâm là tìm năng lượng tinh chất cơ, mà mày chính là đối tác lý tưởng cho chuyện này Jo ạ, vì mày có đủ đặc tính cần thiết để lọc ra cái năng lượng ấy. Ý chí chảy trong những người đàn ông không còn bị nhiễm sự sợ hãi, dòng năng lượng trong trẻo, sắc sảo, không ngừng tuôn chảy”.
Hắn vẫn giữ cái nhìn bình thường, nhưng rõ ràng là đang cực kỳ phấn khích với cái chủ đề này. Giọng hắn có những lúc lên cao chói tai, thậm chí lạc đi lúc cuối. Đấy là lần đầu tiên hắn nói với tôi về chủ đề sợ hãi.
“Mày thử nhìn xem chuyện gì xảy ra ở đây, ngay trung tâm của đế chế vĩ đại Mỹ. Quên mấy cái phân tích về chính trị, về lý thuyết âm mưu dân tình lôi ra sau vụ tấn công đi. Lẽ ra thập kỷ này phải mở rộng hơn nữa những triển vọng về kinh tế toàn cầu, mang đến ấm no cho nhiều người hơn nữa, nhưng thay vì thế nó lại có một cú lùi thiên niên kỷ, đẩy nhân loại chìm sâu vào một nỗi hoảng loạn, sợ thứ không biết rõ, một nguy hiểm trước đây không ai coi là thực nhưng đột nhiên lại trở nên thực một cách khủng khiếp.
Thiên niên kỷ thứ 3 mới bắt đầu, và chúng ta đang ở đây tự hỏi làm sao để đối mặt với nỗi sợ hãi vừa bùng nổ và lan ra khắp thế giới. Mất bao nhiêu năm nữa đám tro bụi đen tối của tòa tháp đôi mới lặng xuống? 10 năm, 20 năm? Bao nhiêu người sống với nỗi kinh hoàng về khủng bố. Ba hay bốn tỉ?
Chúng ta không được sợ, Jo. Có vô số sự sợ hãi và chúng ta sẽ không bao giờ hết kinh hoàng. Nỗi sợ nguyên thủy, hay những nỗi sợ mới ra lò gần đây.
Không. Có chăng thì chúng ta phải tạo ra nỗi sợ. Đúng thế đấy, chúng ta phải là người tạo ra sự sợ hãi. Người tạo ra sẽ không sợ cái mình tạo ra. Chỉ cần tìm ra phương thức đúng thao túng được những nỗi sợ hãi có thể luồn sâu vào tâm trí con người và lưu lại đấy lâu dài. Tạo ra sự hoang mang để tiếp tục reo rắc thêm những nỗi sợ hãi.” “Tạo ra nỗi sợ?” Tôi không giấu được sự kinh ngạc khi hỏi lại Wang những từ đấy.
“Không phải như mày nghĩ đâu, Jo. Nhìn cái mặt đẹp trai kia là biết mày đang nghĩ tao là một thằng tội phạm. Nhưng chúng ta chẳng phải là thành viên của cái mà mày gọi là câu lạc bộ 1% sao, như thế chẳng phải những việc chúng ta làm quyết định số phận của những người trong 99% còn lại sao?”
Đúng vậy, và tôi biết rõ điều đó.
“Vì thế nên bọn ta phải có định hướng rõ ràng, sẽ đầu tư sức lực vào đâu để sức mình đổ ra không gặp phải giới hạn, không bị rào cản nào chắn lại, không bị bộ lọc nào giảm bớt”.
“Nỗi sợ là một vòng xoáy mà mày có nguy cơ bị cuốn vào trong không ra được nữa, nhưng cũng có thể xoay chuyển nó để làm lợi cho chính mày. Nếu mày xoay ngược được nỗi sợ thì tin tao đi, sẽ kiếm được nhiều tiền nhất”.
Hắn hít sâu một hơi, hài lòng như kẻ vừa hoàn thành một bài diễn thuyết tâm đắc.
Tôi ngồi ngay trước mặt, nhưng khi hắn nói cái nhìn của hắn như thể chỉ lướt qua tôi.
Rồi đột nhiên khi tôi vừa định trả lời thì đôi mắt hắn bỗng xoáy thẳng vào mặt tôi. “Được rồi thằng bạn, bọn mình luyện kha khá với cái chuyện này rồi. Dừng đã nhé. Nếu mày quan tâm, nếu có lúc nào mày thấy chuyện đấy có thể có ích thì mình nói tiếp. Bây giờ tao có chuyện này định nhờ mày...”
Hắn ngưng lại một lúc, tiếp tục nhìn xoáy vào tôi. Thường thì tôi không nhìn trực diện hắn thế bao giờ. Cái cảm giác lúc đấy như thể tôi đang bị một lực thôi miên chiếu vào.
“Tao muốn mày tham gia một vụ... vụ này rất quan trọng với tao, trong một lĩnh vực mà mày chưa quen và còn nhiều nghi ngại. Tao biết có thể làm mày sợ... Mày nghe nói đến bệnh than bao giờ chưa?”