Trong khi hình ảnh Wang hiện lên càng ngày càng đen tối với tất cả những hoạt động tội lỗi của hắn, tôi vẫn tiếp tục đi theo dấu vết duy nhất mình tìm được. Tôi đã quyết đi theo hướng đấy. Tôi cũng đã ở Việt Nam đến quá hai phần ba thời lượng visa 90 ngày của tôi cho phép. Trong lòng tôi vẫn tin tưởng hướng đi của mình là đúng, nhưng vấn đề là tôi chỉ đặt cược vào việc tìm kiếm người tình của hắn nên canh bạc này đang trở nên ngày càng nguy hiểm. Những thông tin mà tôi có, lý do Wang thường xuyên đến Việt Nam ngoài việc để gặp Quỳnh đều là những điều tôi giả định từ trước khi đọc báo cáo nhưng không cách nào chứng minh được. Những hoạt động của hắn đều phạm pháp nên chắc chắn là không diễn ra công khai giữa thanh thiên bạch nhật. Sau từng đấy thời gian ở Hà Nội, tôi vẫn chưa tìm thêm được điều gì khá hơn so với những nội dung đã được ghi lại trong bản báo cáo.
Việc Quỳnh có tham gia trực tiếp vào những hoạt động tội phạm của Wang hay không thì tôi hoàn toàn không xác minh được thông tin nào để khẳng định; mà nếu có đi chăng nữa thì việc tôi có thể biết được gì từ cô ấy là hoàn toàn nực cười, hay nói thẳng ra là gần như là không thể.
Không thể rút ra được bất cứ đầu mối nào từ những cuộc trò chuyện thoáng qua giữa chúng tôi. Mỗi ngày trôi qua tôi lại càng cảm giác mình đang đâm đầu vào ngõ cụt.
Thời gian của tôi chỉ quanh quẩn quanh số 5 và số 9, giờ tôi chờ Quỳnh bên ngoài bệnh viện và số nhà tôi nơi cuộc đi dạo trên xe đạp kết thúc. Bản thân tôi có vẻ như đã thành một phần của nhịp sống đấy, thành phố này đang nuốt lấy tôi, nhấn chìm tôi vào trong những việc đời thường, tiêu hóa tôi, biến tôi thành một phần trong cái bụng khổng lồ của nó.
Tôi đến đây với một mục tiêu rõ ràng, hàng ngày ý chí của tôi vẫn ép tôi hướng về mục tiêu đấy. Nhưng ngày theo ngày trôi đi mà không đạt được gì, trong tôi bắt đầu hình thành một cảm giác kỳ lạ, cùng tồn tại song hành với ý chí.
Tôi chờ khám phá ra được điều gì đó.
Nhưng điều gì mới được chứ? Mỗi ngày trôi qua tôi lại tự hỏi mình.
* * *
Một buổi sáng Quỳnh đưa tôi đến chợ Đồng Xuân. Nếu phải tìm ra một nơi biểu trưng cho trái tim Hà Nội, nơi bắt nguồn dòng trao đổi chất chuyển động nhộn nhịp, thì trái tim sẽ ở chính chỗ này.
Chúng tôi gửi xe rồi đi vào trong chợ, lang thang giữa các quầy hàng. Đấy là một trong những lần mà bức màu nước Quỳnh vẽ trở thành tranh sơn dầu sắc nét, và lần đầu tiên Quỳnh kể về cô ấy cho tôi nghe.
“Ngày xưa em làm việc ở đây”, cô vừa nói vừa tiếp tục đi qua các gian hàng, bàn tay cô lướt qua những đồ vật bày bán dường như đang nhận ra cô và thân mật hỏi thăm, “Cuối những năm 80, nhờ chính sách Đổi mới, chợ được mở cửa lại và lập tức tấp nập người buôn bán đến dựng quầy. Cô chú em có một quầy hàng nhỏ bán đồ nhựa dùng trong nhà, xà phòng, chất tẩy rửa. Em đến giúp cô chú một tay. Bà cô em nghĩ ra việc bán thêm phở để thêm khách, chỉ một thời gian sau khách đến càng ngày càng đông nên một mình cô ấy không làm xuể nên bảo em nghỉ học để làm việc cho cô chú. Cô dạy em cách nấu phở rồi giao luôn cho em việc đấy”.
Tôi đi bên cạnh Quỳnh, lắng nghe cô kể chuyện. Tôi nhận ra cô ấy quen thuộc với chốn này đến thế nào, cô cứ thế đi từ ngách này sang ngách khác, từ quầy này sang quầy khác như thể thuộc lòng ngõ ngách trong đấy.
“Nhưng em không hợp để làm cho cô chú. Em biết cách nấu phở thơm ngon như cô nấu, nhưng thỉnh thoảng em lại lơ đễnh vì những mùi hương trong chợ lan đến mũi. Cứ ngửi thấy mùi gì đặc biệt là em lại bỏ hàng đấy đi tìm đến tận cái quầy phát ra mùi đấy. Hôm thì mùi nghệ, hôm thì mùi quế, hôm sau nữa thì mùi hạt tiêu, hoặc là mùi gừng. Em cứ đến quầy đấy đứng ngây ra hít hà.
Rồi đến mùa hoa quả... em chỉ cần ngửi mùi hương là đoán ra có ai vừa bổ đu đủ, hay vừa bóc chuối, vừa cắt dứa, vừa tách vỏ chôm chôm. Cô chú em không hài lòng chút nào, nhiều lần còn mắng em. Nhưng sau đấy thì phát chán vì có nói cũng không thay đổi được gì nhiều. Em quay lại ngoan ngoãn nấu phở được vài ngày, “Ngon quá! Ngon ghê, em cho cái gì vào phở thế,” khách hàng bảo em, nhưng rồi mũi em lại ngửi thấy một mùi hương, thế là em lại quên luôn phở, quên luôn cô chú, quên luôn cửa hàng đồ nhựa phải trông...”
“Rồi đến chuyện bọn con trai trong mấy băng nhóm ở đây”, Quỳnh cười buồn nhưng lại thoáng vẻ tinh nghịch. “Hồi đấy em thích hai cậu, nhưng giữa hai người lại đấu đá dữ dội để tranh giành quyền kiểm soát đưa hàng tuồn từ Liên Xô cũ vào trong chợ. Chuyện với em lại càng khiến hai bên đấu đá hơn... nhưng mà em lại thích cả hai người nên không để tâm gì việc hai bên cãi cọ. Nhưng đến một hôm một trong hai cậu nổi điên vì ghen tuông nên phóng hỏa quầy hàng bố mẹ cậu kia, chỗ đấy gần sát với quầy hàng cô chú em. Thiếu chút nữa thì cả khu chợ cháy thành than. Cô em trước đã suốt ngày mắng mỏ chuyện em trốn không trông cửa hàng, nên nhân lần đấy dọa đuổi em đi nếu em còn chơi bời với bọn con trai đấy, vì chỉ tổ mang họa cho cả nhà. Em quyết định sẽ làm luôn để cô khỏi phải ra tay, và thế là em bỏ nhà đi”.