Vùng Cách Ly

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 67 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
21. Bậc Thang Đầu Tiên
21. Bậc Thang Đầu Tiên

❊ ❊ ❊

Tối qua sau khi tạm biệt chị, tôi đi lên phòng mình và gặp tay quản lý khách sạn. Tay ấy đã để ý đến chúng ta, mà nghĩ cho kỹ thì cũng chẳng có gì là lạ, phải không chị.

“Phòng của ông hay có những người đang yêu”, gã nói với vẻ đồng lõa rồi đổi giọng thành lo lắng, “nhưng cũng hay có những người tự tử nữa.”

“Anh không phải lo”, tôi trả lời cộc lốc, “tôi không phải đang yêu cũng không định tự tử”.

Nhưng sáng nay khi bước xuống bậc thang gỗ nối từ chái nhà nơi có căn phòng của mình xuống sân, trước khi chìm vào làn sương mù giăng mắc ngoài trời, tôi bỗng nghĩ đến những lời của gã, và sự kết hợp giữa tình yêu và cái chết bỗng đưa tôi về với bậc thang ký ức của tôi.

Một chuyến đi đột ngột như một cú đẩy bất ngờ khiến ta mất thăng bằng, như khi đột nhiên ngã ngửa ra sau.

Thế nên sáng nay tôi sẽ bắt đầu lại từ tận sâu dưới ấy, trong ký ức xa thẳm của tôi. Như những dòng sông ngầm tự nhiên biến vào lòng đất để rồi lại hiện ra ở thung lũng, tự dưng tôi muốn kể về chuyện của tôi ở Việt Nam, biết đâu dòng sông chuyện kể của tôi lại trong trẻo, rõ ràng hơn.

BẤT CỨ CHUYỆN GÌ ANH MUỐN KỂ TÔI CŨNG NGHE. 

Phải, tôi phải bắt đầu từ đấy...

Bậc thang cuối ấy của ký ức thậm chí còn chưa kịp mòn vì tôi chưa bao giờ muốn xuống nhìn lại nó rõ ràng.

Bậc thang mờ nhạt, đầy bóng tối.

Khuôn mặt cha mẹ mà tôi đã ngắm đi ngắm lại bao lần trong những bức ảnh dần ngả vàng. Tôi mong giữ cho những ký ức với họ được sống động mãi trong tâm trí.

Tôi đã thử mọi cách, nhưng rồi tất cả đều bảo rằng tôi không thể vượt qua những hạn chế khách quan. Sao mà tôi ghét cái từ ấy thế. Không thể vượt qua. Tôi đã thử, đã cố nhớ lại, cố tìm dù chỉ là những mẩu nhỏ của trí nhớ, nhưng là những mẩu ký ức vô cùng quý giá với tôi.

Hồi đấy tôi còn chưa đầy 4 tuổi.

Một ngày, tôi tỉnh dậy trong bệnh viện dưới một tấm chăn phủ quá nặng và khó chịu. Hóa ra đó là lớp bột thạch cao mà người ta bó cho tôi ở nhiều chỗ, khắp cả người.

Hồi đó tôi còn chưa hiểu gì về cái chết, còn tình yêu với tôi là mỗi lần nhìn mẹ và thấy sáng lên nụ cười ấm áp lan tỏa của mẹ.

Mọi người kể cho tôi những điều mà người ta vẫn thường kể trong hoàn cảnh ấy, những câu chuyện về thiên thần, thiên đường, những chuyến đi đột xuất, quá sớm nhưng là mãi mãi.

Cho đến một ngày tôi hiểu chuyện gì đã xảy ra.

Ít lâu trước hôm tôi thức dậy trong lớp thạch cao ấy, bố tôi nhận được một tin mừng không thể tưởng tượng được. Một người bà con ở quê, cái làng nhỏ bên dãy núi đá ở Sicily, miền Nam nước Ý, đã để lại cho ông một phần gia tài. Ông nội tôi chỉ có độc một người con là bố tôi, điều vẫn bị coi là vô phúc nhưng vì bà nội tôi ốm nặng sau khi sinh bố tôi nên không thể đẻ tiếp và giúp ông tôi con đàn cháu đống.

Ông nội tôi đã làm cho bà chủ kia một thời gian trước khi cả nhà tôi chuyển sang Thụy Sĩ. Bà chủ có bốn người con đều là gái, thế nên bà rất yêu quý bố tôi, thằng con trai duy nhất ở đấy mà bà tận mắt chứng kiến nó lớn lên hàng ngày.

Bà chủ thường đứng sau rèm ngắm bố tôi chơi đùa, có lẽ để nguôi ngoai mong muốn mình cũng có một đứa con trai như thế, hoặc thầm mong cho bố tôi có một cuộc đời khá khẩm hơn số phận con của một người làm công.

Khi biết về khoản thừa kế, bố tôi vẫn còn trẻ, chỉ vừa cưới vợ vài năm. Ông gặp mẹ tôi ở chỗ làm, bà đẹp lắm, nhìn những ảnh còn lại là biết, và bố tôi đã yêu bà đến mất cả hồn vía, đến nỗi ông đã ngỏ lời xin cưới bà ngay lần đầu đi chơi.

Hai người quen nhau ở xưởng in.

Bố tôi chỉ tình cờ qua đấy, gõ cửa vào mong muốn kiếm được một việc làm. Còn mẹ tôi thì theo nghề của ông tôi, vì bà lớn lên giữa những cỗ máy in và những người thợ loay hoay làm các công việc thủ công hoặc cơ khí, và từ hồi bé bà đã thích thú xem các bản in chì khắc chữ, với đủ các kích cỡ khác nhau.

Tuổi thơ của bà cách xa những ngọn núi Sicily nhìn chếch ra biển của bố tôi. Mẹ tôi sinh ra ở một nơi cách xa bờ biển, tại Praha, một thành phố tuyệt đẹp nằm ở trung tâm châu Âu với rất nhiều di tích lịch sử.

Cho đến một ngày, ông ngoại tôi - một thợ in sau thế chiến thứ II không muốn sống ở đó nữa đã nhờ một người bạn giúp mình và cả gia đình trốn sang Thụy Sĩ, bỏ lại tất cả của cải mà ông có. Ông mất hết, nhưng may mắn tìm được chỗ để theo nghề cũ với những cỗ máy, bản in mà ông đã quen ở quê hương, và bắt đầu một cuộc sống mới.

Nhận được khoản thừa kế, bố tôi lập tức tiêu pha và một ngày ông lái chiếc Aston Martin đỗ xịch dưới nhà.

Chiếc xe rất đắt tiền và ông chỉ muốn nhanh nhanh chóng chóng thử đi một vòng với cả nhà. Mẹ tôi vui vẻ đồng ý ngay, thế là cả nhà tôi đi.

Tôi không còn nhớ gì về ngày hôm đấy, không nhớ gì về chiếc xe lẽ ra phải ám ảnh tôi. Tôi cũng hầu như không nhớ gì về chuyến đi. Chỉ biết bác tôi kể rằng hôm đấy trời rất lạnh.

Không ai biết chuyện gì đã xảy ra.

Cũng không ai nghĩ cần mổ tử thi để xác định cho rõ.

Suy cho cùng đấy cũng chỉ là một tai nạn xe cộ, không đâm thêm vào xe nào hay vào ai khác.

Một cảnh đời phải chấp nhận mà không cần trăn trở quá.

Đôi vợ chồng trẻ chết trong tai nạn ô tô. Đứa con 4 tuổi sống sót. 

Còn tôi chỉ biết ngắm mãi bức ảnh chụp chiếc xe hơi mà lẽ ra phải là biểu tượng của cuộc đời tươi đẹp chờ đón gia đình tôi: một đống sắt vụn còn lại sau tai nạn.

ười dịch: Trần Hồng hạnh —★— Vùng Cách Ly ebook©MotSAch —★— TVE-4u©cuoicaisudoi Nhà xuất bản: Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lorenzo Angeloni

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.