Vùng Cách Ly

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 67 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
74. Một Thử Thách Nữa
74. Một Thử Thách Nữa

❊ ❊ ❊

Quỳnh đứng ở cuối hành lang. Cô ấy đã nhìn thấy tôi và chầm chậm ra khỏi khoa. Tôi cảm thấy một thoáng tê liệt vì biết sắp gặp Wang, nhưng rồi tôi cũng bình tĩnh trở lại và đi theo cô. Chúng tôi lên tầng trên Khu đỏ. Quỳnh mở cánh cửa và tôi lách vào theo sau cô ấy. Căn phòng nhỏ đầu tiên là nơi mặc đồ bảo hộ, mặt nạ và cả một cái mũ bảo hiểm thực sự. Môi trường ở đây hoàn toàn được cách ly giống như một khoang áp suất trước khi lặn. “Anh phải nhanh lên Jo. Anh ấy không còn sức mấy nữa. Sáng nay anh ấy có khá hơn một chút nhưng cũng chỉ nói được từng tí một. Anh ấy bảo cứ để hai anh nói chuyện riêng với nhau nhưng anh phải nhớ điều đã hứa với em đấy”. Cô ấy đưa tôi đến gần cửa vào phòng bệnh của Wang. Tôi đứng lặng lại một lúc rồi chợt nhận ra bàn tay cô ấy đang đặt lên tay tôi và bóp nhẹ vì bàn tay tôi vẫn bất động trên tay nắm. Rồi cánh cửa mở ra và tôi đã ở bên trong.

Chỉ có đúng một cái giường bị vây quanh bởi một rừng máy móc và màn hình. Thoáng nhìn qua thì như thể chúng đang cố hút sức lực khỏi thân thể thay vì đang cố để duy trì sự sống cho Wang. Cái khẩu trang vẫn để cho tôi nghe được nhưng cảm giác ở trong này tất cả đều nghẹt lại. Ngoài hơi thở khó nhọc của Wang là điều tôi nghe thấy đầu tiên thì không còn âm thanh nào khác. Tôi lại gần bên giường hắn, thoáng thấy một cử động rất nhỏ của mí mắt cho thấy hắn đã nhận ra tôi. Tất cả những thứ còn lại đều bất động. Cả cơ thể, cả hai cánh tay thò ra ngoài chăn, cả cái đầu. Nếu như không có màu da đáng sợ và những thứ khác ở chỗ này, thì trông hắn tựa như một người đang mệt mỏi ngả lưng.

Vẫn không hề mở mắt. Wang tháo cái ống nhét trong nội khí quản, và đè một ngón tay lên rồi nói với tôi: “Anh bạn, nghe tao cho kỹ đây, hôm nay tao không nói được lâu”. Hắn vừa nhắm mắt vừa nói. Cái khẩu trang bắt đầu khiến tôi cảm thấy ngộp thở kinh khủng đến mức tôi phải tháo nó ra. “Hôm nay tao phải thử một trò nữa và lần này thì mày phải giúp tao”. Sau đó hắn ngưng lại một lúc lâu, toàn thân vẫn bất động.

Rồi ngón tay mà hắn vẫn bịt trên họng bắt đầu run nhẹ. “Phía trong áo khoác của tao, ở túi bên phải, mày sẽ thấy một cái hộp nhỏ, mang nó lại đây, mở cẩn thận vào và nhét cái viên bên trong vào mồm tao. Mày phải làm sao để cho tao nuốt trôi nó xuống”. Hắn lại im, bất động. Tôi thậm chí còn tê liệt hơn thế. Cách cái giường cả một mét nhưng tôi không làm sao cử động được bất cứ cơ nào hay nói ra được lời nào.

Không mở mắt nhưng Wang có vẻ như nhìn thấy sự tê liệt của tôi.

“Quỳnh đã cho tao xem mấy tấm phim, tao không muốn phải chết vì ngạt thở. Không có một thứ thuốc nào có thể thay đổi được tình huống này, còn tao thì không muốn chết vì ngạt. Mày...”

Một cơn ho đã chặn lời hắn lại. Tôi định lại gần đặt tay lên trán hắn. Nhưng vừa mới lấy lại được hơi Wang đã nói tiếp: “Nó không để lại dấu vết gì đâu, tim sẽ ngừng đập trong vòng 2 phút, mày không phải lo, thuốc đấy vẫn chưa bán trên thị trường.” Và một nụ cười mỉa mai thoáng lướt qua mặt hắn.

Tôi lắc đầu và cuối cùng cũng mở mồm nói được. “Đến lượt mày nghe tao đây! Tất cả các nhà nghiên cứu trên thế giới đều đang chạy đua, chỉ là vấn đề thời gian thôi trước khi người ta tìm ra thuốc để trị virus”. Bây giờ thì nụ cười mỉa mai hiện rõ hơn trên mặt hắn. “Đi đi, đừng có nói gì với Quỳnh, không thì cô ấy không cho mày làm đâu!”Tôi giật lùi ra đằng sau, lảo đảo như thể bị đẩy mạnh bởi những cơn ho đang làm rung lên tất cả những ống máy móc nối với Wang. Trông hắn hệt như một con quái vật khủng khiếp. Tôi tựa lưng vào tường tìm kiếm một chỗ dựa như thể vừa bị tát vào mặt, hệt như Quỳnh đã dựa vào tường của căn phòng có chiếc giường tầng khi nghe thấy tôi nói đến tên Wang lần đầu tiên.

Tôi ra khỏi phòng, vẫn còn lảo đảo. Quỳnh chạy đến chỗ tôi. “Anh có bị điên không? Sao anh lại tháo mặt nạ ra?” Tôi vô thức đi ra phía cửa, chỉ vài bước đi nhưng dường như có một cái gì ngăn tôi lại. Một sức nặng không thể chịu được. Tôi tháo bộ đồ bảo hộ ra. Quỳnh vẫn ở bên cạnh và đang nói gì đó, hỏi tôi nhưng tôi không nghe thấy gì cả. Chỉ thấy những âm thanh ong ong trong tai mình, tiếng vọng những lời của Wang.

Tôi cố gắng đi xuống cầu thang, quay lại căn phòng nơi Corrine và Râu đỏ vẫn còn đang xem những tấm phim đặt trên tấm bảng đọc phim. Tôi ngồi lại phía sau màn hình, bọn họ vẫn đang nói về Wang. “Bây giờ anh sẽ lên để xem anh ta thế nào. Nhưng phổi chứa đầy chất lỏng như thế kia thì chúng ta cũng không còn nhiều lựa chọn nữa”. Râu đỏ đi ra ngoài và tôi cảm thấy một cơn buồn nôn kinh khủng dâng lên. Corrine quay lại phía tôi rồi hốt hoảng “Trời ơi, Jo, anh làm sao thế?”

ười dịch: Trần Hồng hạnh —★— Vùng Cách Ly ebook©MotSAch —★— TVE-4u©cuoicaisudoi Nhà xuất bản: Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lorenzo Angeloni

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.