Sau khi khám cho tôi, Corrine tạm yên tâm nhưng vẫn bắt tôi đi nghỉ. Nằm trên chiếc giường mọi khi nhưng tôi có cảm giác như đang rơi xuống vực. Không chỉ mình tôi, cả niềm tin, ý chí của tôi cũng đang rơi xuống. Căn bệnh của Wang, tình cảm với Quỳnh, bệnh viện, nơi tôi đang ở đây, tất cả như đang sụp xuống. Tôi tiếp tục toát mồ hôi, mặc dù không có một dấu hiệu nào của SARS trong cơ thể tôi nhưng có một thứ tương tự như vậy đang tàn phá bên trong. Một thứ đang hạ đổ những cột trụ quan trọng chống đỡ cuộc đời tôi. Đang khủng bố tôi, đang tấn công, bóp nát mọi thứ.
Hay đây chỉ là một chương của số phận, một phiên bản độc ác và mù quáng đang giận dữ giáng xuống mảnh đất nơi tôi đang đứng, giống như một cơn bão trong cơn cuồng nộ nhất đang phá hủy, tàn sát mọi thứ chẳng may có mặt trên đường đi của nó. Trong cú rơi này, mọi thứ lẫn lộn vào với nhau, mỗi thứ như rơi với một vận tốc khác, có thứ nhẹ và chậm hơn thứ khác. Tôi cố bấu víu vào đâu đấy nhưng xung quanh không có một điểm nào để có thể bám vào. Rồi đột nhiên những cảm xúc với Quỳnh đập rộn lên và phía dưới kia hiện ra một đệm đỡ êm đềm, chỉ có điều tôi không tài nào lái mình vào đấy được. Và cứ tiếp tục rơi.
Đến lúc ấy cánh cửa đột nhiên mở ra, giúp tôi quay lại bên trong những bức tường của căn phòng. Một y tá vội vã tìm Quỳnh, hỏi tôi xem có biết cô ấy ở đâu không. Tôi lắc đầu. Cánh cửa lại đóng lại. Tôi ngồi lên, cảm thấy phải cố để suy nghĩ, sắp xếp lại mọi việc. Tôi đi ra ngoài lên phía ban công, hít đầy không khí vào phổi, thở nhiều hơi thật sâu như thế, như thể tôi vừa thoát khỏi một cơn ngạt. Hình ảnh đầu tiên hiện lên quay lại trong đầu tôi là Wang đang bệnh ở trên kia, nỗi sợ hãi sẽ phải chết vì ngạt của hắn, nỗi ám ảnh mà hắn đã không thể vượt qua ngay cả khi cận kề với cái chết đến thế.
Tôi quay lại căn phòng có cái giường tầng, đứng trước cái tủ nơi Quỳnh vẫn cất những đồ vật của cô. Nếu quần áo của Wang chưa bị cái lò con quái vật địa ngục kia thiêu mất thì chắc nó sẽ ở đây. Cánh cửa bị khóa, tôi bèn phá khóa và tìm thấy ở bên trong một cái túi to bọc nilon. Đằng sau lớp bọc, bộ quần áo sang trọng, quen thuộc của Wang hiện ra, chúng không phủ được mặt trên thân hình của hắn như tôi vẫn quen nhìn, giờ đây trông chúng chỉ còn là những miếng vải rũ xuống. Tôi làm theo chỉ dẫn và tìm được cái túi ở bên trong. Sau khi dễ dàng rạch ra, những ngón tay của tôi chạm vào một thứ rất nhỏ. Tôi lôi nó ra ngoài, một cái hộp bé xíu bằng gỗ, một vật hoàn toàn làm bằng tay, cực kỳ tinh xảo.
Tôi để nó lên trên mu bàn tay mình. Không thể tưởng tượng nổi là cái vật bé nhỏ ấy lại có thể chứa được cái gì bên trong. Nhưng nó lại là một cái rương thực thụ. Và tôi nghĩ về cái rương kho báu của tôi, cái rương chứa những chỉ dẫn cho cuộc sống, nhưng trong cái rương nhỏ này của hắn lại là lối thoát tìm đến cái chết. Tôi thở một hơi sâu, rồi mở hộp ra. Một viên thuốc nhỏ xíu, gần như dẹt, màu xanh nhạt, hoàn toàn trơn nhẵn, giống hệt như một viên ngọc hiếm. Nó toát ra một ánh sáng khiến tôi lập tức sởn gai ốc. Một viên ngọc tử thần.
Tôi đóng hộp, nhét lại vào trong túi quần và đi ra khỏi căn phòng có chiếc giường tầng mà những bức tường gần như đang đè bẹp tôi.
Ở ngoài kia đang ầm ĩ. Tôi nhìn thấy những gương mặt mới nhưng không phải là bệnh nhân. Corrine chạy đến trước mặt tôi mỉm cười: “Anh hồi sức đúng lúc đấy! Đang có hàng tiếp trợ”. Quỳnh đang đứng gần cánh cửa, nói chuyện với một y tá khác. Corrine bảo cô ấy đi xuống để nhận thuốc mà chính phủ Việt Nam chuyển đến cho bệnh viện Việt Pháp. Nhìn Quỳnh chuẩn bị đi, tôi bỗng cảm thấy một nỗi thôi thúc gọi cô lại và thú nhận với cô tất cả tình cảm của mình, ngay bây giờ, ngay lập tức, chia sẻ cái điều mà Wang yêu cầu tôi làm cho nhẹ bớt nỗi lòng. Nhưng thay vì thế tôi lại đi về hướng Khu đỏ. Cô ấy thì đi để tiếp tục giữ gìn sự sống, còn tôi lại đi để tạo ra cái chết. Tôi nhìn Quỳnh một lúc nữa trước khi cô bước xuống cầu thang. Giấc mơ của tôi, phao cứu sinh để tôi có một cuộc đời mới đang trôi đi, ngược hướng với tôi chỉ vì tôi đang phải bước nốt bước cuối của con đường tôi đã theo để tìm đến Wang.
Người y tá trực không ngăn tôi bước vào Khu đỏ. Đến giờ thì tôi đã là một gương mặt quen thuộc ở trong này. Cô ấy chỉ dặn tôi nhớ đeo khẩu trang thật kỹ. Tôi bước vào trong. Wang có vẻ không còn tỉnh táo nữa. Người hắn vẫn được với những cái máy đầy ngập cả căn phòng, trông hệt như bị một con bạch tuộc khổng lồ phủ lên. Một lần nữa tôi lại tự hỏi những cái máy đấy đang giữ cho hắn sống hay ngược lại đang hút hết những sức lực cuối cùng của hắn. Hắn vẫn đang phải trợ thở.
Ống nội khí quản được lắp vào trong cổ họng hắn. Tôi lại gần giường. Lần này hắn không có một cử chỉ gì phản ứng lại khi tôi đến gần. Đến lượt những ngón tay của tôi run lên, tôi không thể nào làm được mấy động tác đơn giản để cho hắn đạt được nguyện ước. Tôi chưa bao giờ trực tiếp nhúng tay vào cái chết của bất cứ ai kể cả khi tôi ở dưới vực thẳm kia. Còn bây giờ bàn tay tôi đang chuẩn bị gây ra cái chết. Ý nghĩ ấy khiến tôi run đến mờ cả mắt. Tôi tháo mặt nạ ra, thở thật sâu, chờ cho cơn run trên tay dịu dần đi rồi cẩn thận làm theo những điều Wang dặn.