Vùng Cách Ly

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 87 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
14. Món Nợ Dở Dang
14. Món Nợ Dở Dang

❊ ❊ ❊

Tôi đã chia sẻ với Lượng vừa đủ để hy vọng có thể có được vài thông tin hữu ích từ anh ta và giới làm ăn mà anh ta giao thiệp, giúp tôi tiếp cận mục tiêu của mình. Vừa đủ, với một vài chi tiết sáng tạo thêm...

Câu chuyện về người bạn hấp hối chỉ là vỏ bọc tôi dựng lên. Những chỉ dẫn ít ỏi về người phụ nữ mà tôi chia sẻ với Lượng có được từ một người vẫn còn sống và hoàn toàn khỏe mạnh! Chà, nếu người mê tín như George mà biết chuyện hấp hối tôi dựng lên cho anh ta thì chắc phải rủa xả một tràng...

Tôi không có lá thư nào để trao cho người phụ nữ tên Minh cả... Nhưng tôi phải tìm được cô ấy. Đấy là sợi dây có thể dẫn dắt tôi đến chỗ Wang. Kẻ mà tôi đến Hà Nội để truy lùng. Chính hắn là mục tiêu của tôi. Là gương mặt châu Á tôi không thể lẫn với những người khác...

Từ khoảng một năm nay Wang đã biến mất không chỉ trong tầm phủ sóng của tôi mà cả của một số ít những người có thể cho tôi tin tức về hoạt động của hắn. Hắn vẫn thích thỉnh thoảng lộ mình theo kiểu một gián điệp ngầm, nhưng trong thời điểm đó hắn đang gặp phải một tình huống tế nhị mà tôi sẽ kể kỹ cho chị những chi tiết phức tạp trong đấy sau, nên Wang đã phải biến đi mất và không ai biết hắn ở đâu.

George, đồng nghiệp đã cho tôi thông tin, vốn là người đã từng nhiều dịp làm ăn với Wang. Những dịp mà các mối quen biết đã giúp cả hai thực hiện thành công các phi vụ mà chỉ riêng tiền môi giới đã lên đến những khoản có tới sáu con số không.

Nhưng rồi Wang chơi bẩn: lần đấy công ty mà George đại diện đã trượt thầu vào phút cuối trong cuộc đấu thầu một dự án lớn, xây dựng một bệnh viện và một trường đại học bằng vốn chính phủ của một nước Đông Nam Á. Wang đã có một động thái can thiệp ma mãnh, tự giới thiệu mình vừa là người bảo trợ cho tập đoàn trong đó công ty đứng đầu chính là công ty của George, vừa là của một công ty Trung Quốc, và hối lộ người ra quyết định cuối cùng để khiến công ty Trung Quốc được xét duyệt thắng thầu một cách ngoạn mục.

Chúng tôi đều là những kẻ đã lăn lộn đủ trong nghề này, nhưng George không bao giờ nuốt trôi nỗi hận bị chơi vố ấy và quan hệ giữa hai người đã sứt mẻ nhiều sau những lời qua tiếng lại sau vụ đó. Mặc dù George không biết tường tận về quan hệ giữa tôi và Wang, nhưng anh ta đoán được tôi tìm hắn để giải quyết một món nợ cần thanh toán.

Sau khi tôi ngỏ lời nhờ George giúp tìm dấu vết Wang, một thời gian sau anh ta kể cho tôi câu chuyện về cô gái Việt Nam. Wang vốn không hay giữ bí mật những vụ chinh phục đàn bà của hắn. Đúng ra mà nói, chỉ trong những lúc kể lể các chi tiết hay nhại lại cử chỉ trong những vụ chinh phục ấy hắn mới bỏ được vẻ vô cảm như đá của mình và trở thành một con người khác hẳn.

Cô gái ấy là người tình của Wang, nhưng không phải chỉ như một trong số những người đàn bà đã qua tay hắn mà có vẻ là một người đặc biệt, độc nhất vô nhị.

Theo những câu chuyện lọt đến tai tôi thì Wang quen cô trong một chuyến đến Việt Nam, ngay trước cái năm mà hắn ta gặp phải vấn đề nghiêm trọng đến mức phải lặn mất tăm.

Hắn vẫn thường quay lại Việt Nam gặp cô, vì cô thì cứng đầu nhất định không chịu theo hắn đi chỗ khác.

George cũng không biết nhiều, ngoại trừ tên cô gái mà Wang nhắc đến trong những cuộc nói chuyện và cái cách hắn tả cô gái ấy không như một trong các cô “của chúng tôi”. Wang hết lời ca ngợi không chỉ vẻ đẹp mà cả về cá tính của cô. Nhưng theo George thì trong vài chi tiết hắn lộ ra, cô gái ấy hẳn phải có một công việc có vẻ là trong ngành y, là y tá hoặc nhân viên bệnh viện, đúng như tôi nói với Lượng. Wang làm ăn nhiều trong lĩnh vực liên quan đến sức khỏe, về dược phẩm nên việc cô gái làm việc trong một môi trường quen thuộc với Wang như thế nghe cũng khá hợp lý, một trong những chỗ hắn vẫn lui tới để thực hiện những phi vụ hợp pháp.

Chi tiết về người em gái là nét cuối của bức tranh có được. Nghe thì có vẻ không giúp ích gì thêm nhiều mà là một câu đố thì đúng hơn.

Có chuyện gì vậy? Tôi thấy chị có vẻ mệt đúng không? 

TÔI ĐAU ĐẦU.

Thế chị có muốn chúng ta tạm ngừng không? 

VÂNG.

Tôi có giúp gì cho chị được không? Chắc trong vali tôi có vài viên thuốc giảm đau đấy.

KHÔNG CẦN ĐÂU, CẢM ƠN ANH. TÔI CÓ ĐỦ NHỮNG THỨ CẦN DÙNG RỒI. XIN LỖI ANH NHƯNG BÂY GIỜ TÔI PHẢI VỀ PHÒNG. HẸN GẶP ANH SAU.

I

Không còn thấy gì phía trước mặt mình

Đến cái mốc mà điều đấy đến

Dừng chân.

Nhắm mắt lại, mở mắt ra, rồi lại nhắm. 

Không có gì thay đổi cả.

Đưa ta đến một mỏm đất, điểm giới hạn, nơi trời và đất lẫn vào nhau, hòa quyện với nhau đến mức không có chỗ nước nhường chỗ cho cát hay cát nhường chỗ cho nước.

Tất cả đều phẳng lặng, bất động, dưới mắt ta xa xa dưới kia: 

Một nơi xa thẳm vô hình và bí ẩn.

Không có gì phá vỡ cảnh bất động này

Hãy để im lặng chiếm lấy ta; im lặng ở khắp nơi; 

Cảm nhận nó nở ra, chầm chậm, cách biệt.

Đến cái điểm mà muôn màu sắc trộn lại nhạt đi, nhìn kỹ thì vẫn phân biệt được nhưng không còn nhận ra màu nữa. Những tông màu mờ, nhòe, mong manh.

Đến chỗ đấy, nơi ta vừa tưởng tượng ra và có thực. 

Đến đấy, ở lại đấy.

Hướng về đường chân trời mà không đoán được ở đâu, mất đi phương hướng.

Bỏ cái nhìn phối cảnh đi.

Để ta trôi nổi trên cái bề mặt bất động kia

Không hề xao động, không thời gian. 

Bất động vây quanh ta

Tầm nhìn vượt khỏi chân trời. 

Ở lại đây, ở lại đây

Ở đây.

Ta ở đây. Ta đã quay lại. 

Ta đã quay lại thật sao?

Nếu đúng là ta quay lại, thì cô ấy là ai?

Một nhân vật bỏ quên trong những cảnh trước, đạo diễn vội vàng nhặt vào cảnh này sao?

Không, ta không quay lại. 

Ta ở đây.

Trong khung cảnh vây xung quanh ta. Bây giờ

Với những cử chỉ tối giản của cơ thể.

Đúng với những gì tầm nhìn của ta gửi đến, 

Tất cả bất động, không hề xao động.

Cây đũa vung lên lặng câm trên bề mặt phẳng lặng, sau gương mặt tôi hướng tới, đưa nó vào bức tranh. Một cử chỉ không thể nhận ra.

Những cử chỉ không thể nhận ra từ cả cái đầu, đôi môi, đôi lông mày của gương mặt tôi hướng tới. Đôi mắt đứng yên. Nhưng đằng sau thì không yên.

Như thể hai đốm đen trên gương mặt tôi đang nhìn; đằng sau đấy có thể là bất cứ thứ gì.

Đôi mắt đứng yên, nhưng chăm chú. Đứng yên nhưng liên tục trao đổi với một điều gì khác.

Hai đốm đen, hai hồ chứa, hai máy phát sóng. 

Đôi mắt hiện diện.

Tôi đã kể gì cho chúng đâu!

Tất cả ngoài kia bất động. Nhưng trong này thì tất cả lại đang dịch chuyển.

Trộn lên, đảo xuống.

Tôi chiều theo chúng. Để sắp xếp lại những mảnh không tìm được chỗ của bức tranh ghép.

Những lời mang đến không khí cho những phần trong tôi đã chịu ngạt từ lâu.

Những phần vẫn bướng bỉnh muốn sống sót dù ngạt trong cái đáy tối tăm kia.

Dường như từ đáy sâu chúng vẫn rình rập nuốt trọn cả con người tôi.

ười dịch: Trần Hồng hạnh —★— Vùng Cách Ly ebook©MotSAch —★— TVE-4u©cuoicaisudoi Nhà xuất bản: Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lorenzo Angeloni

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.